Đau khổ tột cùng khi biết chồng đang âm mưu đuổi ba mẹ con ra đường tay trắng

Emdep.vn - Tôi chẳng tha thứ cho anh ta ngay được, vết thương của tôi quá lớn nhưng tôi cũng chẳng thể dễ dàng chia tay vì các con tôi vẫn cần có bố. Chắc chắn rằng, tôi sẽ tìm mọi cách giữ lại gia đình này, mẹ con tôi cần nó và hơn hết tôi muốn xem, chồng tôi viết tiếp màn kịch ra sao.

Tôi năm nay 32 tuổi, có gia đình yên ấm với con gái lớn 8 tuổi và con trai nhỏ 5 tuổi. Tôi là nhân viên văn phòng của công ty nước ngoài, còn chồng là cán bộ văn hóa của một cơ quan nhà nước. Cuộc sống gia đình chúng tôi luôn yên ấm, hạnh phúc bởi chồng tôi là người biết yêu thương vợ con. Dù công việc của anh vất vả nhưng anh vẫn dành thời gian chăm sóc mẹ con tôi chu đáo. Vì đặc thù công việc của anh, nên anh thường xuyên giao lưu, tiếp xúc với những người là trong giới văn nghệ sĩ, có lẽ vì vậy mà anh khéo nói, mồm miệng cũng giảo hoạt hơn. Cuộc sống gia đình phức tạp, cũng có đôi lần vợ chồng tôi cự cãi nhau nhưng những lúc thế anh lại khéo léo làm lành khiến tôi chẳng giận nổi anh quá 1 ngày.

Tôi làm văn phòng cho công ty nên mọi việc từ giấy tờ sổ sách, mua bán đến thủ tục pháp lý đều một tay tôi làm hết. Chả thế mà gần như những văn phòng luật sư trong thành phố tôi đều quen biết. Đó cũng là một nguyên nhân gần dẫn đến đau khổ hôm nay của tôi. Đôi khi tôi luôn tự ước, giá như hôm đó tôi không qua văn phòng tư vấn luật ấy; giá như tôi không thân với chị tư vấn thì tôi đã không biết được sự việc đau lòng. Và nhiều lúc tôi lại nghĩ cũng may mắn vì quen biết những nơi đó nên tôi mới nhanh chóng biết được bộ mặt thật của người chồng giả nhân, giả nghĩa của mình.

Đau khổ tột cùng khi biết chồng đang âm mưu đuổi ba mẹ con ra đường tay trắng

Chuyện là, hôm đó tôi có việc lên thành phố, hoàn thành công việc sớm hơn dự định nên tôi tạt qua văn phòng luật sư của chị bạn chơi. Đang lúi húi dựng xe thì tôi thoáng nhìn thấy chồng qua cửa kính. Tưởng chồng có việc cơ quan cần nhờ đến luật pháp nên đến đây nhờ tư vấn. Tôi cứ lẳng lặng đi vào, định bụng khi nào anh xong việc hai vợ chồng mới hội ngộ. Ngồi bàn chờ, nhìn nét mặt chồng trình bày tôi đoán là sự việc nan giải. Anh vò đầu bứt tai trình bày với chị luật sư tư vấn (chị đó rất thân với tôi), tôi nghe câu được câu chăng nhưng cũng biết anh đang cần tư vấn về hôn nhân, tình cảm. Khoảng 15 phút sau anh nghe điện thoại của ai đó rồi nói rất to, “em đợi anh đi, li hôn đâu có dễ. Không cẩn thận, kín kẽ trắng tay như chơi”. Tôi nghe anh nói thì hơi chột dạ, hàng trăm ý nghĩ lóe lên trong đầu tôi. Nghĩ khôn chẳng nghĩ, toàn nghĩ dại, rồi tôi tự trấn an mình rằng anh đang hỏi cho người bạn nào đó, vợ chồng tôi đang rất hạnh phúc cơ mà… sau cuộc điện thoại tầm 10 phút, anh chào chị luật sư và ra về. Ban đầu định bụng sẽ gọi chồng nhưng sau khi hàng trăm ý nghĩ lóe lên tôi lại im lặng để anh ra về còn mình sẽ ở lại tìm hiểu sự việc. Cho dù tự tin về cuộc hôn nhân của mình nhưng tôi vẫn phải đề phòng sự việc xấu nhất.

Xong việc với khách hàng, chị luật sư ra hiệu gọi tôi lại. Tôi dò hỏi chị người đàn ông vừa vào có việc gì. Chị hỏi người quen của tôi sao, tôi bảo không quen nhưng hình như người công ty tôi. Chị thở dài ngao ngán nói: “đời đúng chẳng tin được ai em ạ? Anh ta có vợ đẹp, con ngoan nhưng lại đang muốn ly hôn. Nhờ chị tư vấn xem làm gì để vừa không phải nuôi con, vừa không bị mất tài sản”. Tôi nghe rõ từng lời của chị nhưng không khỏi ngạc nhiên, hỏi đi hỏi lại. Chị thấy lạ bèn nói, “loại đàn ông bạc bẽo, để ý làm gì em. May đời mình không gặp loại chồng thế”. Tôi vẫn hỏi chị, anh ta hỏi cho anh ta hay cho ai, chị trả lời “hỏi cho anh ta mà. Hình như gã này có con với bồ rồi, ả ta giục cưới”. Tôi không tin vào tai mình nữa, phải bíu chặt tay vào bàn để không mất thăng bằng. Rồi đầu tôi mông lung, suy nghĩ vẩn vơ, chẳng nghe nổi chị bạn đang nói gì. Mặt tôi cắt không ra một giọt máu. Thấy tôi thất thần, chị luật sư hốt hoảng, tưởng tôi trúng gió. Lấy lý do không khỏe, tôi xin phép chị ra về. Trên đường chạy xe về quê, đầu tôi ong ong, muôn ngàn câu hỏi đang lẩn khuất trong đầu. Chồng tôi đang làm gì vậy? Không lẽ anh lừa dối mẹ con tôi thật sao, anh đang rắp tâm cướp tài sản và đẩy mẹ con tôi ra đường sao…. Không được, dù bất cứ lý do gì tôi phải làm cho ra nhẽ, tôi không thể mất chồng, con tôi không thể mất cha như vậy được. Tôi phải hành động trước khi bị anh “hất khỏi lồng”.

Dù đau khổ, hoang mang và cực kỳ sốc nhưng tôi phải cố gắng trấn an mình như chưa có chuyện gì xảy ra, vẫn trở về nhà tươi cười đon đả, cơm nước cho bố con anh như thường ngày. Một ngày, rồi hai, ba ngày đến 1 tuần trôi qua, chồng tôi vẫn là người chồng chuẩn mực, vẫn yêu chiều, thân thiện với vợ con. Nhiều lúc tôi nghĩ chắc mình đa nghi quá! Nhưng tôi vẫn để ý những cuộc điện thoại lạ của chồng, vì trước giờ chưa khi nào tôi cầm điện thoại của anh để kiểm tra, tôi tin chồng tuyệt đối nên chồng tôi vẫn không chút đề phòng.

Khoảng 10 ngày sau khi tôi gặp chồng trên văn phòng luật, anh có biểu hiện lạ. Thường xuyên ra ngoài sân nghe điện thoại cho dù trước đây anh luôn nghe điện thoại ngay trước mặt tôi. Anh xóa tin nhắn ngay sau khi đọc, nhiều khi tôi trêu sao phải xóa thì anh bảo “xóa cho đỡ nặng  máy, em không tin thì kiểm tra đi”. Cho dù biết mười mươi anh chỉ “cả vú lấp miệng em” nhưng tôi cười xòa cho yên chuyện. Tối hôm đó, anh ngồi trong phòng làm việc rất khuya, sau về phòng có vẻ bối rối. Nửa đêm, điện thoại của anh có tin nhắn. Trước đây tôi chẳng bao giờ tôi sờ đến, nhưng hôm đó tôi đã phá lệ và biết được mọi chuyện. Mở tin nhắn ra tôi như không tin vào mắt mình, tin nhắn lưu là “vợ yêu”, tôi bàng hoàng và mường tượng ra điều gì đang diễn ra. Cô ta nói anh nhanh ly dị đi, bụng cô ta to rồi, không chờ được nữa. Nếu anh sợ không nói thì cô ta sẽ nói hộ. Chỉ đọc đến đó thôi, mắt tôi nhòe nước, tim tôi thắt lại như có ai đó bóp nghẹt. Tôi quỳ sụp xuống sàn nhà mà khóc. Tôi khóc cho sự ngu ngơ đến vô tâm của mình; khóc vì người chồng bội bạc. Tôi khóc cho sự hi sinh suốt 10 năm qua cho gia đình này cuối cùng bị anh rắp tâm phá vỡ. Hóa ra anh đã nuôi ý định hất mẹ con tôi khỏi nhà lâu rồi. Chẳng nhớ tôi khóc trong bao lâu, khi bình tâm lại tôi dựng anh ta dậy khi trời còn chưa sáng. Tôi ném điện thoại vào mặt anh rồi la hét chửi bới anh là kẻ khốn nạn, đạo đức giả. Rồi anh lại sử dụng điểm mạnh mồm mép của mình để trấn an tôi rằng có ai đó nhắn nhầm. Anh đưa ra biết bao lý do, tôi chỉ nực cười anh đang xem tôi như đứa trẻ, khi giận hờn anh sẽ dỗ bằng kẹo. Để mặc cho anh thanh minh, thề thốt rồi tôi lạnh lùng kể chuyện gặp anh đi tìm hiểu thủ tục li hôn ở văn phòng luật trên Thành phố thì anh mới im lặng. Anh cầu xin tôi cho anh cơ hội để chuộc lại lỗi lầm, tôi chỉ im lặng không nói gì. Tôi cần thời gian bình tâm suy nghĩ lại.

Thực lòng tôi còn yêu anh rất nhiều, các con tôi cần bố. Nhưng nếu tôi chấp nhận lời xin lỗi và tin vào lời hứa của anh thì liệu dấu ấn câu chuyện anh tìm cách li hôn tôi và cướp tài sản có mất đi được không? Tôi có thể sống tiếp với người chồng đã từng nuôi âm mưu đuổi mẹ con tôi ra ngoài đường để đưa mẹ con người phụ nữ khác về nhà chăm sóc không? Hiện giờ anh ta rất sợ tôi ly hôn bởi vì nhà, đất đều là của bố mẹ đẻ tôi cho, là tài sản cho tặng của riêng tôi. Sổ tiết kiệm của gia đình cũng đứng tên tôi hết. Nếu li hôn chắc anh ta cũng chỉ ra đi tay trắng, anh ta chẳng cam lòng.

Thời gian này, anh ta ngoan ngoãn cung phụng tôi như bà hoàng, tỏ vẻ hối cải vô cùng. Hết lòng chăm sóc mẹ con tôi nhưng biết đâu đấy, anh ta chẳng phải hối hận vì hành động của mình mà đang nghĩ cách khác để đuổi mẹ con tôi đi. Tôi tự nghĩ rồi tự cười một mình. Tôi chẳng tha thứ cho anh ta ngay được, vết thương của tôi quá lớn nhưng tôi cũng chẳng thể dễ dàng chia tay, các con tôi vẫn cần có bố. Chắc chắn rằng tôi sẽ tìm mọi cách giữ lại gia đình này, tôi cần nó và hơn hết tôi muốn xem, chồng tôi viết tiếp màn kịch ra sao, sẽ là một “happy ending” hay một sự chia ly thê thảm. Tất cả phụ thuộc hoàn toàn vào thái độ của anh ta.

Thụy Châu

(Theo Congluan)

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm