Tiếng rên rỉ của vợ chồng hàng xóm khiến tôi phát điên

Emdep.vn - Tôi có hàng xóm mới. Nghe đâu là hai người yêu nhau, chuẩn bị kết hôn. Đó là nghe họ nói chứ tôi cũng có biết được chi tiết sự thể đâu. Mà thôi, tôi cũng chẳng quan tâm. Bởi trong khu này, nhà nào biết nhà nấy, chứ có qua lại, giao tiếp bao giờ đâu. Đáng lẽ ra tôi sẽ chẳng thèm quan tâm đến họ đâu, nhưng mà sự xuất hiện của họ đã khiến cho cuộc sống của tôi bị đảo lộn.

Giờ giấc sinh hoạt của hàng xóm khác với của tôi. Tôi làm giờ hành chính. Còn họ hình như mở cửa hàng bán đồ ăn đêm gì đó nên giờ họ ngủ thì tôi thức, giờ tôi thức thì họ ngủ. Và rắc rối chính là bắt đầu từ chuyện đó.

Ngay đêm đầu tiên họ xuất hiện đã gây rắc rối cho giấc ngủ của tôi. Tôi vốn đã mắc chứng mất ngủ kinh niên, phải khó khăn lắm mới có thể chìm vào giấc ngủ. Vậy mà vừa chợp mắt được chút xíu thì đã nghe thấy tiếng á, rồi lại hự. Và sau đó là hàng loạt những âm thanh rên rỉ phát ra sát vách. Thậm chí tôi còn nghe rõ cả tiếng chân giường cót két nữa kia. Khỏi cần phải hỏi tôi cũng thừa biết là họ đang làm gì.

Bực mình, tôi lấy chăn chùm kín mít lại mà tình trạng vẫn không thể khá hơn. May sao , âm thanh đó cuối cùng cũng chịu dừng lại nhưng tôi mất ngủ luôn từ lúc đó. Sớm hôm sau, tôi tới công ty với đôi mắt thâm cuồng. Mọi người nhìn tôi với ánh mắt trêu chọc: "Lại thức trọn đêm nhớ anh nào rồi hả?"

Nỗi đau của một kẻ ế bền vững lại trỗi dậy. Thức trọn đêm nhớ anh nào thì đã tốt. Đằng này, thức trọn đêm chỉ để nghe những âm thanh r.ê.n r.ỉ ấy. Nghe có muốn phát điên không cơ chứ.

Tôi cứ nghĩ chỉ có đêm đó do họ cao hứng quá nên mới vậy. Nhưng có ngờ được đâu, một tuần đều như vắt chanh, 2 ngày 1 lần, tôi phải nằm chịu đựng màn tra tấn tinh thần ấy. Tôi đã kê giường cách xa bức tường ra rồi vậy mà vẫn không ăn thua. Đeo tai nghe vào thì mắt tôi cứ mở thao láo, nhìn lên trần nhà. Ôi chỉ có Chúa mới có thể hiểu lòng tôi lúc này mà thôi.

Tiếng rên rỉ của vợ chồng hàng xóm khiên tôi phát điên

Ảnh minh họa.

Tôi đã định bụng sang nói rồi nhưng lại ngại vì đó là đời sống riêng tư của họ. Can thiệp sâu quá lại thành không hay. Nhưng tôi có ý như vậy mà sao họ lại không biết nghĩ cơ chứ. Đã cả th.á.n.g nay rồi, tôi không thể tập trung làm được việc gì cả chỉ vì mất ngủ. Và sức chịu đựng của con người cũng chỉ có giới hạn mà thôi, cho tới một tối nọ…

Tôi vừa bị sếp mắng cho một trận vì dạo này công việc chểnh mảng. Bực tức còn chưa xuôi. Tối hôm đó hàng xóm lại giao ban sớm hơn thường lệ. Cứ rúc ra rúc rích. Máu trong người sôi hết cả lên, tôi không thể chịu đựng thêm nữa và…

Tôi dồn sự bực tức vào tiếng đập cửa. Cô gái mặc nguyên chiếc váy ngủ lộ gần hết “của nả” ra mở cửa cho tôi. Không đợi cô ta chào, tôi nói luôn: "Hai em ơi, làm ơn nhẹ nhàng tý đi cho hàng xóm còn ngủ chứ, tường có cách âm đâu". "Chị thử là em xem chị có kiềm chế được không?" – Cô ta còn cao giọng lại với tôi/

chuyện vợ chồng

Ảnh minh họa.

Tôi thề, may cho cô ta hôm đó không phải ngày tới tháng của tôi, chứ nếu không thì cái mặt dày của cô ta đã chi chít những vết móng tay của tôi rồi.

Ngày hôm sau, tôi tìm mấy nhà hàng xóm khác than vãn, kể khổ, chẳng ngờ họ cũng chung nỗi niềm tâm sự nhưng ai cũng ngại nên không nói. Họ cùng chung ý tưởng đề nghị chủ nhà di dời cặp bạn trẻ kia. Nếu có phải đền bù hợp đồng, họ sẵn sàng rút hầu bao ra trả. Từ sau khi nhà hàng xóm vô duyên ấy chuyển đi, niềm hạnh phúc nhỏ bé là đêm đêm được ngủ ngon của tôi cũng mới tìm lại được!

Theo Webtretho

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm