Rồi một ngày em sẽ quên anh thôi!

Emdep.vn - Chúng ta chẳng cô độc, có chăng chỉ cô đơn. Cô đơn vì tâm hồn đáng buồn là lại không thể khỏa lấp bằng những người thân mà chỉ có thể dịu xuống bằng vòng tay của một người nào đó đã bước ra khỏi cuộc đời chúng ta.

Cuộc sống là những ngày mặt trời hé rạng trên đỉnh đầu biết mình vẫn phải đứng dậy mà đi. Dù trong tim có tan vỡ đến đâu người ta cũng chẳng thể từ bỏ được. Thực ra bản năng sống của con người vốn dĩ rất mạnh mẽ. Đặc biệt khi chúng ta càng có nhiều, càng sợ mất nhiều thì bản năng đó càng mãnh liệt.

Đó có thể là lý do vì sao người ta mất đi một người thương thì nhớ ra rằng mình còn rất nhiều người thân, những người sẵn sàng dang vòng tay đón mình vào lòng. Vì còn có những vòng tay đó nên dù có buồn đau đến mấy vẫn sẽ không nghĩ đến những điều tiêu cực.

Chúng ta chẳng cô độc, có chăng chỉ cô đơn. Cô đơn vì tâm hồn đáng buồn là lại không thể khỏa lấp bằng những người thân mà chỉ có thể dịu xuống bằng vòng tay của một người nào đó đã bước ra khỏi cuộc đời chúng ta.

Ngày hôm nay bạn còn nhớ, ngày mai bạn còn nhớ. Cũng đâu có sao, tình cảm vốn dĩ chưa bao giờ là câu chuyện nói dừng là dừng. Chỉ là một người bước tiếp, một người ở lại. Nhưng rồi ai cũng phải đứng dậy đi tiếp, dù một mình hay dù có bạn đồng hành sánh bước.

Rồi một ngày em sẽ quên anh thôi!

Chúng ta chẳng thể dễ dàng quên đi một người đã từng nắm tay, kề má nằm bên. Những kỉ niệm là thứ kí ức dai dẳng bám lấy chúng ta. Nó khiến chúng ta nhìn thấy một bóng hình xa lại cũng vô tình liên tưởng đến hình ảnh người kia. Nó khiến chúng ta ăn một món ăn cũng nhớ ra đây là món ăn yêu thích của người cũ. Chuyện tình cảm vì thế trở nên khó khăn hơn khi chia ly. Những đêm dài hành hạ chúng ta bằng những kỉ niệm ngọt ngào trước đây.

Ấy vậy thời gian là liều thuốc thần kì. Ta có thể cố gắng quên người bao nhiêu cũng thất bại. Thế mà một hôm tỉnh dậy chợt nhận ra mình đã không còn nhớ người nữa rồi. Trái tim chẳng còn đau khi nhớ về những chuyện xưa. Đó là lúc bạn đã sẵn sàng để bước tiếp trên con đường của mình. Tình yêu cũ để lại không đớn đau, không xót xa.

Có lẽ một điều kỳ quặc là tôi vẫn luôn thích những người vẫn thương người cũ ở trong lòng. Có lẽ nó có một cái gì đó ấm áp, một cái gì đó bớt tàn nhẫn hơn cho những cuộc tình. Tôi cũng thương họ nhiều hơn vì lẽ đó, vì những vết thương trong lòng họ.

Nhưng tôi không thể ôm lấy họ trọn vẹn. Bởi tôi sợ nếu vô tình sẽ động chạm vào một khoảng tối nào đó. Để rồi tôi chẳng biết làm thế nào để vỗ về. Tôi ghét việc phải an ủi người khác. Gần như tôi không chạm vào những kẻ đang thổn thức trước mặt mình. Tôi chỉ biết nói với họ rằng tôi thương họ. Chẳng biết như vậy có đủ không. Tôi luôn mong đợi một ngày họ vẫn thương người cũ nhưng không còn buồn khi nghĩ về quá khứ.

Rồi một ngày em sẽ quên anh thôi!

Có một câu trong "How I met your mother" mà Barney luôn nói với Ted khi Ted chia tay, đó là mới luôn luôn tốt hơn cũ. Có thể chưa hẳn điều đó đã đúng nhưng điều đã đánh mất rất khó trở lại trong khi hiện tại lại mở ra cho bạn nhiều cơ hội hơn.

Nếu bạn cứ đứng mãi ở đó, ngó về quá khứ bạn có thể sẽ bỏ lỡ người thương bạn thật lòng. Chẳng ai đợi ai mãi được. Nếu bạn không buông xuống tình yêu đã chết thì chẳng ai dám lại gần bạn cả. Họ cũng sợ chứ, những người mới ấy. Họ sợ bạn mãi mãi nhớ nhung hình bóng cũ mà không thương họ. Họ sợ bạn mãi mãi chẳng quên được hình bóng trước kia. Họ cũng là con người cũng có trái tim biết đau như bạn nên đôi khi họ chẳng dám liều lĩnh. Bởi vậy nếu bước càng sớm ra khỏi chuyện cũ thì bạn càng nhanh đi đến tương lai hơn.

Mèo W

(Ảnh sưu tầm)

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm
Từ khóa