Tôi bị nhà chồng khinh ra mặt chỉ vì mang tiếng ít học

Emdep.vn - Trong mắt gia đình chồng tôi chỉ là một đứa không có học thức, phải có phúc lắm mới lấy được anh. Trong khi chính tôi mới là người lo lắng về kinh tế, công việc mà họ cho là tầm thường không có chỗ đứng trong xã hội đủ để lo mọi mặt cho cái gia đình này.

Tôi 35 tuổi, đã lập gia đình và có một bé gái 5 tuổi, chồng tôi là người hiền lành, là bộ đội chuyên nghiệp đóng quân trên Sơn Tây, vài tháng anh mới về thăm nhà được 1 lần. Anh là người hiền lành, thương vợ con nhưng ngặt cái quá nghe lời mẹ, cộng thêm cái sự thiếu quyết đoán nên nhiều lúc chính cái tính đó làm tôi thấy uất ức vô cùng. Chồng làm việc xa nhà nên tôi chủ yếu ở cùng bố mẹ và cô em chồng, vậy nên mọi việc trong nhà từ lớn đến nhỏ đều do một tay tôi lo liệu, hầu như không ai phải động chân động tay làm gì. Ấy vậy mà trong mắt họ, những việc tôi làm chẳng có ý nghĩa gì, đó chẳng qua là một phận một đứa con dâu có nghĩa vụ phải gánh vác. Gia đình chồng tôi có thể được xếp vào diện trí thức ở quê, bố mẹ chồng trước kia là giáo viên tiểu học, cô em gái cũng đang học lớp 12 và cũng có thành tích cao ở trường. Duy chỉ có tôi nếu xét ở khía cạnh học vấn thì đúng là không so sáng được với gia đình họ. Học hết lớp 9, bố mất sớm, dưới còn có 3 đứa em nên tôi đã phải lên thành phố làm thuê để đỡ đần mẹ. Gặp và yêu anh, ban đầu về ra mắt cả gia đình anh đều ra sức phản đối với cái lý lịch không môn đăng hộ đối của tôi. Trong suy nghĩ của bố mẹ anh, việc lấy tôi làm vợ, con cái sinh ra học thức không bằng người khác, việc đó sẽ làm ảnh hưởng đến con cái nhà anh sau này. Cuối cùng, tôi được chấp nhận cũng do sự miễn cưỡng vì anh nhất quyết không chịu tìm hiểu cô gái nào khác.

Tôi thừa nhận mình không được học hành đến nơi đến trốn như bạn bè cùng trang lứa nhưng đầu óc biết tính toán và tháo vát trong khoản kinh doanh. Không phải tự hào hay gì nhưng nói thật, tiền tôi kiếm được từ việc buôn bán mỗi tháng có khi còn nhiều gấp mấy lần cả gia đình anh cộng lại. Thế nhưng người ngoài chẳng hiểu cho, họ cứ nghĩ tôi tốt số, được làm dâu một gia đình gia giáo. Nhiều khi cảm thấy tủi thân vì mình bị phân biệt đối xử, không bao giờ có tiếng nói gì trong gia đình. Từ ngày về làm dâu, tôi chẳng khác gì một con ô sin không công, làm hùng hục như cái máy nhưng chẳng bao giờ được người khác thừa nhận hay quan tâm đúng nghĩa. Bao dồn nén ấm ức, tôi đem tâm sự với chồng nhưng đáp lại chỉ là những lời an ủi qua loa. Anh rất ít can thiệp đến những chuyện này, có chăng chỉ là vài câu góp ý nhưng thiếu quyết đoán nên cũng chẳng đi đến đâu.

Tôi bị nhà chồng khinh ra  mặt chỉ vì mang tiếng ít học

 

Ở chung với bố mẹ chồng, tôi cũng tỏ ra rất biết điều, những chi tiêu trong nhà đều một tay tôi lo liệu. Tiền lương hưu của ông bà tôi tuyệt đối không bao giờ để bố mẹ phải đụng đến. Không những thế, mỗi tháng tôi đều biếu ông bà một khoản kha khá, cho cô em chồng tiền tiêu mặt dư giả, quần áo đều sắm cho những bộ đẹp và vừa ý nhất. Bản thân tôi luôn tự nhắc nhở mình phải cố hết sức để không bị người khác chê bai điều gì, hay đại loại bị nghe những câu nói “người ít học nó thế”…, tôi làm tất cả những điều tốt đẹo nhất  để chồng mình có thể tự hào như người đời vẫn thường ca tụng “giàu vì bạn, sang vì vợ” nhưng có lẽ mọi sự cố gắng của tôi đều không có ý nghĩa gì. Mấy hôm nay, chồng tôi được nghỉ phép về thăm gia đình. Vợ chồng xa cách bao lâu nên nay có cơ hội gần gũi tôi vui biết chừng nào. Tôi tự cho phép mình nghỉ ngơi để ở nhà chăm sóc chồng con nhưng mẹ chồng tôi lại tỏ thái độ không hài lòng.  Cái cách bà lườm nguýt, thỉnh thoảng lại nói mỉa mai câu làm tôi thấy bà thật sự quá khắt khe với con dâu. “Đúng là không có nghề ngỗng tử tế nên làm ăn cũng chẳng đâu ra đâu. Ở đâu cái kiểu thích thì làm, không thích thì nghỉ”.

Thật ra việc tôi nghỉ mấy ngày ở nhà cũng đâu có ảnh hưởng gì nhiều đến mẹ chồng, ấy vậy mà bà tỏ vẻ không ưng ra mặt. Nếu mọi việc chỉ dừng lại ở những câu chuyện bình thường như thế, tôi vẫn cố chịu đựng và sống vì chồng con. Nhưng khi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của bố mẹ và chồng, tôi chợt nhận thức được, hóa ra trong mắt người nhà anh, tôi chỉ là hạng câu dâu hạ đẳng mà nhà anh không phải mất một xu mua về. Ngày hôm ấy, do mệt quá nên tôi ngủ thiếp đi từ chiều, chập tối tỉnh dậy nhìn quanh nhà không thấy bóng dáng ai. Định chạy xuống bếp tìm đồ ăn thì vô tình nghe được câu chuyện của 3 người. Nghe thoáng qua, tôi thấy vui và phấn khởi biết bao khi chính chồng mình đang bênh vực vợ trước mặt bố mẹ chồng. Nhưng chính việc bảo vệ và nói tốt cho tôi mà anh đã bị bố mẹ chồng mắng xối xả “Ở đâu ra cái kiểu đội vợ lên đầu như anh. Hay nó lại than nghèo than khổ vì phải thay anh nuôi báo cô bố mẹ chồng. Cái loại con phe như nó có phúc lắm mới được gả vào gia đình gia giáo thế này. Cái bọn ít học có nói cũng chỉ tổ mệt người”. Không hiểu những người có học như bố mẹ anh sao lại có thể nói ra những lời chối tai đến thế, chả nhẽ sự thiệt thòi của tôi lại khiến họ khắt khe và phân biệt đối xử đến thế. Trong khi ở cái thời của bố mẹ chồng, chắc gì ông bà đã học đến trình độ uyên bác mà đòi hỏi người khác phải thế này thế kia.

Cho đến thời điểm này, tôi thật sự thấy mệt với lối sống trí thức nửa mùa của nhà chồng. Họ chê bai văn hóa của con dâu, thế nhưng tiền tôi kiếm được và gửi biếu đều đặn có lẽ chẳng ai quan tâm đồng tiền đó từ đâu mà ra. Nhưng nếu cứ cam chịu mãi thế này, tôi sẽ mãi bị nhà chồng khinh miệt và không bao giờ có tiếng nói trong gia đình. Tôi muốn gia đình anh nếu không thừa nhận tầm quan trọng của một đứa con dâu như tôi thì chí ít cũng nên tôn trọng và có cái nhìn đúng đắn hơn. Nhưng thật sự, tôi không biết hành xử thế nào cho hợp lý.

Hà Linh

(Theo Congluan)

Xem thêm:

Cách giữ ấm cơ thể khi ra ngoài bất chấp thời tiết dưới 5 độ:

 

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm