Cứ ngỡ nắm tay nhau đi hết cuộc đời, hóa ra chỉ là những viển vông!

Emdep.vn - Có những mối tình ngỡ rằng mãi mãi, có những người cứ ngỡ nắm tay đi đến cuối cuộc đời. Đến cuối cùng mới nhận ra rằng chẳng có tình yêu nào là vĩnh cửu, hóa ra chỉ là những viển vông.

Ai đã một lần yêu mà không mong cầu những hạnh phúc trọn vẹn? Ai đi qua thương nhớ mà không mong đợi một bến đỗ bình yên? Là chờ đợi biết bao lâu mới có thể tìm được một người, một người tâm đầu ý hợp, một người sẵn sàng đưa ra những ngón tay đan.

Hạnh phúc là mong ước hiển nhiên của con người, nhưng không đồng nghĩa với việc, mong ước sẽ luôn trở thành sự thực, nếu là sự thực, con người ta đã không ai phải khổ sở vì yêu.

Yêu một người thật lòng bao nhiêu chúng ta mới càng thấu hiểu, không cần tình yêu quá cuồng nhiệt, chỉ cần chân thành, không cần yêu nhiều người, chỉ cần yêu một người, yêu suốt đời là đủ. Thậm chí rất nhiều người nguyện ước, cả đời họ chỉ cần một tình yêu duy nhất. Đó là những hạnh phúc rất đỗi bình dị, nhưng nhiều lúc lại trở nên rất xa xôi.

Cứ ngỡ đi hết cuộc đời, hóa ra chỉ là những viển vông!

Chúng ta đã mong đợi những hạnh phúc bình dị như thế.

Khi yêu, tất cả chúng ta đều trông đợi vào tình yêu rất nhiều, ta tin vào việc tình yêu của mình sẽ kéo dài hết ngày này qua tháng khác, sẽ chẳng có một người nào đứng trước mặt họ và nói tiếng “chia tay”. Ta tin vào hai từ “mãi mãi” mà không thể tự trả lời rằng “mãi mãi là bao xa?”

Kỳ vọng vào một tình yêu sắc son không phai tàn theo năm tháng, chính là đánh đổi tất cả niềm tin vào một giấc mơ không có thật. Mà muốn thoát khỏi giấc mơ đó, chúng ta bắt buộc phải tự mình tỉnh dậy.

Cuộc đời chính là những cuộc gặp gỡ và chia ly, ít nhiều cũng khiến bản thân chúng ta thức tỉnh. Chúng ta ngỡ rằng sẽ đi cùng nhau đến cuối cuộc đời, nhưng chúng ta lại không thể biết rằng suốt con đường dài ấy, người đó có đủ kiên nhẫn? Chúng ta liệu có đủ yêu thương? Tình cảm liệu có còn đơn thuần như lúc ban đầu? Hay chỉ đơn giản vào một giây phút nào đó, chúng ta buông lời hứa hẹn. Rồi đến một thời điểm nào đó, chúng ta quên. Sau đó, thì mỗi người một ngả, không ai còn muốn nắm tay ai.

Cứ ngỡ đi hết cuộc đời, hóa ra chỉ là những viển vông!

Những chia ly đổ vỡ chỉ khiến trái tim ta chai sạn.

Hiển nhiên chúng ta không thể trách ai ngoài việc trách bản thân đã kỳ vọng quá nhiều. Những suy nghĩ, sự tin tưởng khi chúng ta còn non trẻ đôi khi chỉ là những viển vông, những điều không có thật.

Trải qua những mối tình khác nhau, chúng ta lại đặt vào đó những niềm tin khác nhau, và nó thường ít hơn so với thuở ban đầu. Thực ra càng ít kỳ vọng vào tình cảm bao nhiêu, chúng ta càng đỡ tổn thương bấy nhiêu.

Có thể chúng ta không cần tìm những thứ tình cảm hời hợt, thoáng qua và dăm ba cuộc hẹn chỉ để lấp đầy cuộc sống. Ta chán ghét những mối tình nhạt nhẽo, chóng vánh đến mức khi chia tay chẳng đọng lại bất cứ điều gì. Chúng ta hiểu một điều, ai đến lúc rồi cũng phải ra đi, chỉ có điều là sớm hay muộn.

Cứ ngỡ đi hết cuộc đời, hóa ra chỉ là những viển vông!

Có những mối tình cứ ngỡ đi đến hết cuộc đời, hóa ra chỉ là những viển vông.

Thứ chúng ta tìm kiếm là một ai đó cam tâm nguyện ý chân thành ở bên, không cần biết là quãng thời gian dài hay ngắn, chỉ cần ở đó, chúng ta thấy hạnh phúc. Thứ tình cảm chúng ta tìm kiếm không quá ồn ào, không quá vồn vã, chỉ là nhẹ nhàng bước chân vào cuộc sống của nhau và rồi không muốn bất kỳ ai chen chân vào nữa. Niềm hạnh phúc ấy, mới chính là những bình yên mà cả đời chúng ta cần tìm kiếm.

Tình yêu là thứ cần vun đắp hơn bất cứ thứ gì trên đời này, có nghĩa là nó cần được nuôi dưỡng chứ không phải sống dựa vào dăm ba lời thề hẹn. “Không có một tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những phút giây vĩnh cửu trong tình yêu.” Hãy sống trưởng thành hơn, bớt ảo vọng và yêu thương thật lòng hơn.

Linh Lan

Tags : Từ khóa

Xem thêm