Con dâu run run khi cầm cuốn sổ tiết kiệm 520 triệu đồng và sổ lương hưu của bố chồng hà tiện

Emdep.vn - Nước mắt tuôn trào, tôi cứ thế nói: "Bố ơi, con xin lỗi bố, bố hãy tha thứ cho con vì quá trẻ người non dạ".

Từ ngày bước chân về làm dâu nhà chồng, tôi đã có ấn tượng không tốt về bố chồng. Cho đến khi ông ốm nặng và trước khi qua đời, tôi vẫn giữ nguyên định kiến đó. Nhưng giờ nhìn lại, quả thật tôi thấy xấu hổ và có lỗi với bố chồng vô cùng.

Tôi kết hôn cách đây 7 năm, cuộc sống vợ chồng còn chưa được hưởng hạnh phúc trọn vẹn, con trai tôi còn chưa biết nói thì chồng tôi đã không may bị tai nạn giao thông và qua đời. Kể từ đó mọi việc trong gia đình đều do một tay tôi quán xuyến. 

Số tôi khổ nên từ nhỏ cũng mất cha mất mẹ, lúc hoạn nạn chẳng biết kêu ai. Nhà tôi có 2 chị em. Chị gái tôi đã lấy chồng nhưng cuộc sống cũng chẳng dư giả. Ngày chồng mất, con trai tôi mới hơn 1 tuổi. Vì thế, gạt hết nỗi đau mất chồng, tôi cố gắng đi làm để nuôi con. Nhưng vì đồng lương ít ỏi nên tôi không thể mang con đi gửi lớp mà phải nhờ bố chồng trông cháu cho tôi đi làm luôn.

Xin nói thêm về nhà chồng tôi. Mẹ chồng tôi mất sớm nhưng ông vẫn ở vậy nuôi con trai khôn lớn nên người. Ông đặt hết hy vọng vào chồng tôi. Nhưng đùng cái chồng tôi qua đời. Đối với ông việc con trai mất như tin sét đánh ngang tai. Chính vì thế, từ ngày con trai mất, tôi thấy ông ủ dột và gầy mòn hơn rất nhiều.

Cuốn sổ tiết kiệm và câu chuyện cả đời ăn dề hà tiện của bố chồng tôi

Dần dà sống cùng có nhiều mâu thuẫn khiến tôi càng ngày càng thấy bố quá đáng và chi li.Ảnh minh họa

Sau khi chồng mất, tôi thấy rất thương bố chồng. Thật sâu trong thâm tâm, tôi cũng muốn thay chồng chăm sóc tốt cho ông. Nhưng sống cùng ông hàng ngày, giữa tôi và bố chồng không khỏi phát sinh mâu thuẫn. Nguyên nhân cũng vì từ sau ngày con trai mất, tôi thấy ông quá chi li và tiết kiệm đến mức hà tiện.

Ban đầu, tôi vẫn đi làm và lo đi chợ nấu cơm như trước khi chồng mất. Nhưng vài tháng sau, bố chồng nói sợ tôi vất vả nên ông bảo tôi đưa tiền cho ông quản lý chi tiêu sinh hoạt phí. Ở nhà trông cháu, ông sẽ tranh thủ đi mua đồ ăn để về tôi chỉ việc nấu.

Thấy ông nói vậy, tôi biết ơn ông lắm. Nhưng cũng kể từ đó, tôi chưa từng biết đến miếng ngon. Những bữa cơm đạm bạc với canh và dưa cà mắm muối. Nhiều lần tôi cũng góp ý với ông nhưng bị ông giáo huấn là không biết nhìn xa trông rộng. Rồi có hôm tôi mua đồ ăn ngon về để đổi bữa, ông cũng không buồn đụng đũa. Thành ra tôi chẳng dám mua về nữa, chẳng lẽ mẹ con tôi ăn ngon còn mặc kệ ông thì thật không phải phép.

Tôi thương con nên nhiều lần trộm đưa con đi nhà hàng ăn. Ai ngờ hôm ấy hai mẹ con đang ăn uống trong nhà hàng thì bắt gặp bố chồng tôi đi ở bên ngoài nhìn vào. Đó là lần đầu tiên ông xưng "tôi-cô" với tôi. Trước mặt bàn dân thiên hạ mà ông nói tôi là người con dâu không biết vun vén, chỉ biết phung phí tiêu tiền. Mọi người lúc đó ai cũng xì xào vì nghĩ tôi hoang phí lắm. Tôi ngượng đến mức đỏ bừng mặt và xấu hổ không nói được lời nào.

Ở nhà khó chịu, tôi mang chuyện nhà ra kể ở cơ quan. Ai cũng ngao ngán bố chồng và bênh vực tôi. Được mọi người ủng hộ, tôi càng thấy mình đúng. Tôi cũng nghĩ, tôi chẳng thể phải cùng ông sống hà tiện suốt đời nữa. Tôi quyết định không để bố chồng giữ tiền nữa. Từ đó, váy vóc hay đồ ngon tôi cũng mua về ăn mặc cho thoải mái chứ chẳng quan tâm ông nghĩ gì về mình.

Bố chồng dù không hài lòng ra mặt khi tôi làm vậy, nhưng ông cũng không ngăn cản được tôi. Ông cằn nhằn thì tôi mặc kệ không nghe. Tuy tức giận con dâu, nhưng ông vẫn rất thương cháu. Tuy nhiên ông nói: “Từ nay con cứ làm gì con thích không cần để ý đến bố. Bố sẽ không can thiệp vào cuộc sống của con và cháu nữa”. Nói là làm, từ hôm ấy tôi làm gì ông cũng không can thiệp dù chỉ một lời. 

Và 5 tháng sau, một ngày tôi đang đi làm thì ở nhà ông bị nhồi máu cơ tim. Khi nghe hàng xóm gọi điện thông báo tôi đã rất bàng hoàng. Tôi vội vã bỏ dở công việc đang làm để chạy về nhà. Khi ấy ông đang được người hàng xóm sắp đưa lên taxi để đến bệnh viện cấp cứu.

Khi ngồi trong xe, tôi cứ nắm chặt bàn tay gầy guộc của ông. Rồi ông cố tình đưa cho tôi một mẩu giấy nhỏ ngầm ý bảo tôi hãy cất đi. Tôi cũng nghe lời ông vội nhét mẩu giấy vào túi áo và đưa ông nhập viện cấp cứu.

Mặc dù được hàng xóm phát hiện và tôi cũng về sớm nhất để đưa ông đi cấp cứu nhưng tất cả đã muộn. Bác sĩ nói do có những rối loạn nhịp tim nguy hiểm lại không có máy sốc điện nên ông không qua khỏi.

Từ ngày bố chồng mất, căn nhà nhỏ trở nên trống vắng hơn. Cứ nhìn 3 di ảnh trên bàn thờ, tôi vừa mừng vì bố mẹ chồng và chồng tôi đã được đoàn tụ ở thế giới bên kia. Nhưng tôi cũng xót xa khi một gia đình đã từng có khá nhiều người giờ chỉ còn có mẹ con tôi sống đơn côi.

Sau khi lo liệu đám tang cho bố chồng xong, tôi mới sực nhớ đến mẩu giấy hôm trên đường đi viện mà ông nhét vào tay tôi. Tôi tìm lại đọc thì càng bất ngờ và ân hận khi trên mẩu giấy đó ông viết: “Bố để cuốn sổ tiết kiệm 520 triệu đồng và sổ lương hưu của bố ở trong ngăn tủ X. Bố già rồi không biết ngày nào bố sẽ phải ra đi. Bởi thế bố cứ viết trước mẩu giấy này cho con. Con có thể dành số tiền này để lo cho các cháu của bố nhé. Bố xin lỗi vì đã sống quá hà tiện. Nhưng bố muốn để dành 1 khoản tiền tiết kiệm cho 2 mẹ con con".

bố chồng con dâu

Thật sự tôi ân hận vô cùng khi đã trách cứ bố chồng, khi đã cảm thấy khó chịu vì ông quá tiệt kiệm trong ăn uống hàng ngày. Nước mắt tuôn trào, tôi cứ thế nói: "Bố ơi, con xin lỗi bố, bố hãy tha thứ cho con vì quá trẻ người non dạ".

Từ ngày bố chồng mất, mỗi khi nhớ tới ông, cảm giác ân hận luôn bủa vây tôi. Thật sự tôi đã chẳng hiểu được nỗi khổ tâm. Tôi còn suốt ngày mang chuyện nhà mình ra kể cho thiên hạ để họ cười chê bố chồng mình.

Như sáng nay đến nơi làm việc, tôi đã cãi nhau với chị đồng nghiệp chỉ vì chị ấy hỏi tôi: “Thế nào, ông già chết rồi, mày sống khá hơn chứ hả?”. Nghe câu nói đó, tôi cảm thấy như bị xúc phạm nên đã nói lại chị ta. Nhưng nghĩ kỹ lại thì chính tôi mới là kẻ đáng trách. Một người con dâu như tôi có xứng với những ân tình mà bố chồng dành cho không?

 Phạm Trang 

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm
Từ khóa