Người đi chung một con đường chỉ để cho vui, hãy để họ ra đi...

Emdep.vn - Cũng giống như cách ví von mà người ta thường nói: “Người ta sẽ chọn ở bên người sẵn sàng bên cạnh bất kể vui buồn, đau khổ chứ không bao giờ chọn người chỉ bên cạnh những lúc vui”.

Rồi ai yêu cũng thế, khi trải qua sự chia ly, đổ vỡ trong tình yêu, sẽ có lúc bản thân nhận ra: “Số phận chúng ta sinh ra, không bao giờ gắn chặt với những ai quyết tâm rời bỏ mình”.

Có thể họ cũng không phải là người xấu, cũng bình thường như biết bao người khác. Lỗi có thể do họ, cũng có thể do chúng ta, cũng có thể là chẳng do một ai cả.

Chỉ đơn giản là họ đã kết thúc vai trong câu chuyện của cuộc đời ta. Chính vì thế sự xuất hiện của họ sau này, dẫu có hay không cũng không còn quan trọng nữa.

Chúng ta đều biết rất rõ, trong mỗi lần chia ly ấy, chúng ta đều không thể vui vẻ như ban đầu. Sau mỗi lần tan vỡ ấy, trái tim chúng ta lại mang về những tổn thương ít nhiều.

Nếu một người nào đó rời bỏ bạn, hãy để họ ra đi

Khi rời bỏ người mình yêu, chúng ta ai cũng tổn thương ít nhiều. Ảnh minh họa

Mấy ai không đau khổ vì chia tay? Nếu không đau, là có chăng chúng ta không yêu thật lòng. Bởi từ bỏ người mà mình yêu thương là cảm giác khó chịu mà không một lần nào trong đời chúng ta muốn lặp lại.

Nó giống như việc khi căn nhà chúng ta sống từ thời thơ ấu đang sống bị thiêu rụi trong chốc lát. Chúng ta chỉ có thể đứng đó tuyệt vọng nhìn đám lửa cháy mà không cách nào ngăn cản được.

Từ bỏ người mình thương cũng giống như việc bạn cố gắng ươm mầm cây, bao nhiêu công sức chăm sóc, cây chuẩn bị ra hoa thì có một người nào đó chặt gốc.

Người ta thường nói: “Cái gì đã cũ là cũ. Có cố đánh bóng bao nhiêu lâu đi chăng nữa cũng không thể thành đồ mới. Cái gì đã đi qua. Có quay trở lại cũng chẳng thể nào như xưa được nữa. Cái gì đã vỡ thì cũng vỡ rồi.

Có hàn gắn lại cũng chỉ toàn những vết rạn nứt. Cái gì đã đứt là đứt. Có cố gắng nối lại cũng chẳng thể tồn tại dài lâu. Cái gì đã đi là đi. Có kéo nó về, cũng chẳng còn là của mình nữa. Cái gì phải quên thì nên quên. Bởi có nhớ nhung mãi cũng chỉ là hoài niệm”.

Dẫu cho hoài niệm luôn được coi là những thứ đẹp đẽ nhất trên đời thì người cũ cũng chỉ nên coi là một người đã cũ.

Đến lúc họ ra đi, hãy để họ ra đi. Rồi chúng ta sẽ thấy được, sự lựa chọn để họ ra đi chính là sự lựa chọn thông minh nhất. Bởi đó chính là sự lựa chọn đưa chúng ta rẽ vào một đường hướng mới tới cái đích “hạnh phúc”.

Rồi chúng ta sẽ thấy, việc buông tay là một việc thực sự rất đơn giản, cũng rất đỗi bình yên. Bởi khi kéo dài thêm cuộc tình chỉ làm cả hai thêm mỏi mệt. Ta sẽ thanh thản hơn khi một ngày ngồi nghĩ lại, ta đã dũng cảm, đã mạnh mẽ nhường nào, đã học cách buông bỏ tốt ra sao. Bản thân cũng chẳng thấy một chút nào day dứt. Cũng có lẽ, ta chẳng còn nợ nhau.

Nếu một người nào đó rời bỏ bạn, hãy để họ ra đi

Khi ai đó muốn rời bỏ bạn, hãy để họ ra đi. Ảnh minh họa

Người ta thường nói, hãy yêu hết mình, bởi yêu là sự tranh đấu. Nhưng điều đó không có nghĩa là ta nên trở thành một chiến binh lao vào một cuộc chiến vô nghĩa, để rồi tổn thương bản thân mình. Bởi xót xa là chúng ta phải chịu, thế giới của họ, chưa chắc đã bị khuấy động quá nhiều.

Chúng ta không phải là ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân mình. Chúng ta chỉ là đang bảo vệ bản thân khỏi những gì không xứng đáng.

Đúng, yêu là không hối tiếc, là không mong cầu đáp lại. Nhưng yêu không có nghĩa là phải quỵ lụy hay níu kéo. Yêu không có nghĩa là kẻ nắm, người buông. Là một người nguyện trao đi mà người yêu chối bỏ. Hãy thức tỉnh những dại khờ non trẻ.

Đừng hoài phí thời gian, công sức và tuổi trẻ với thứ gì đó mang danh “tình yêu”. Bởi bản thân mỗi chúng ta có nhiều điều phải nghĩ.

Chúng ta chỉ nên làm những gì cần thiết cho những người xứng đáng. Bởi chúng ta mới là người thích hợp nhất để đón nhận hạnh phúc. Thứ hạnh phúc có thể là tình yêu, cũng có thể không nhất thiết là tình yêu mang lại.

Bấy nhiêu năm tháng chúng ta sống trong tình yêu của mình. Dẫu có những người chưa một lần trân trọng tình cảm ấy, và cho đó là những thứ hiển nhiên mà họ phải có trong đời, tốt nhất hãy để họ ra đi!

Chưa một lần mong cầu, ta trao đi hết những yêu thương ta có, để rồi người ngoảnh mặt bỏ đi, ta nên biết tới đó là đủ rồi. Đủ một đoạn đường dài ta không cần cùng người bên cạnh, ta tự đi, cũng có thể tự bước một mình. Đã đến lúc ta phải đi!

Người đi chung một con đường chỉ để cho vui, ta không cần. Thứ chúng ta cần là mong cầu điều gì đó khác. Một người sẵn sàng cùng bước đi và cùng san sẻ mọi thứ với chúng ta.

buông tay

Chúng ta xứng đáng có được những hạnh phúc trọn vẹn. Ảnh minh họa

Cũng giống như cách ví von mà người ta thường nói: “Người ta sẽ chọn ở bên người sẵn sàng bên cạnh bất kể vui buồn, đau khổ chứ không bao giờ chọn người chỉ bên cạnh những lúc vui”.

Hãy để trái tim đập nhịp yêu thương, dùng lý trí để kiểm soát và bảo vệ chính mình. Hãy thông minh lựa chọn những lối rẽ để trọn vẹn sống với hạnh phúc bản thân xứng đáng được nhận.

Đừng hoang phí tuổi trẻ, đừng hoang phí tình yêu. Hãy mạnh mẽ để những thứ không thuộc về mình ra đi vì bản thân bạn, luôn xứng đáng có những điều tuyệt vời hơn thế!

Linh Lan

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm