Ức phát khóc vì bị đồng nghiệp lợi dụng

Emdep.vn - Hôm thì chị nhờ tôi mua hộ gói xôi, cái bánh mì vì “sáng đi làm vội quá, chưa kịp ăn gì”. Sau đó vài ngày, nửa đêm chị nhắn tin bảo tôi: “mua hộ chị cái thẻ điện thoại phòng khi có việc gấp chị có cái gọi, chứ đêm hôm chị ra ngoài không tiện”.

Vốn định xin lỗi chị về hành động thiếu lịch sự hôm nọ nhưng tôi thấy chẳng cần nữa. Chị chán tôi và thú thực tôi cũng ngán chị lắm rồi. Mới tốt nghiệp, tôi may mắn xin được việc làm tại một công ty tư nhân, lương không phải cao nhưng cũng tạm ổn với một cô bé mới ra trường như tôi. May mắn hơn, các anh chị đồng nghiệp cũng thoải mái hòa đồng nên với tôi mỗi ngày đi làm là một ngày vui.

Ngày đầu chân ướt chân ráo mới vào có một chị mà tôi rất có cảm tình, vì chị sởi lởi, cười nói suốt với tôi. Bản tính tôi cũng chả nghĩ ngợi gì, thấy có người kết thân ở nơi mới, tôi cũng vui và bắt đầu làm thân với chị. Mới đầu là đi ăn trưa cùng nhau, hay lượn lờ chè chén rồi mỗi khi rảnh rỗi, tôi nghĩ mình sẽ dần quen thân hơn với công ty này, và thầm cảm ơn vì mình may mắn có một người bạn mới luôn động viên, chia sẻ. Được khoảng một tháng đầu gọi là làm quen và kết thân, người chị đồng nghiệp của tôi bắt đầu khiến tôi thấy không được thoải mái. Ban đầu là việc chị nhắn tin nhờ tôi đến sớm làm trực nhật hộ chị.

Ức phát khóc vì bị đồng nghiệp lợi dụng

Tôi "ôkê" liền vì tôi là nhân viên mới, cả phòng còn chưa xếp trực nhật cả tuần là may. Chẳng nề hà gì, tôi hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ thay chị. Hôm khác thì chị nhờ tôi mua hộ gói xôi, cái bánh mì vì “sáng đi làm vội quá, chưa kịp ăn gì”. Sau đó vài ngày, nửa đêm chị nhắn tin bảo tôi: “mua hộ chị cái thẻ điện thoại phòng khi có việc gấp chị có cái gọi, chứ đêm hôm chị ra ngoài không tiện”. Mà chị chẳng nghĩ tôi cũng là thân gái, thậm chí gái trẻ hơn chị thì đêm hôm ra ngoài chắc tiện lắm. Mà xin nói thêm là những lần mua hộ của chị chẳng bao giờ đả động đến việc gửi tiền cho “khổ chủ” là tôi. Từ đó trở đi, chị bắt đầu có những biểu hiện khiến tôi ngày càng cảm thấy khó chịu, nhất là những chuyện nhờ vả về tiền bạc, mua hộ cái này, trả giúp cái kia, lúc thì: “Em có tiền lẻ không trả tiền gửi xe giúp chị”, không thì “chị để quên ví trên phòng rồi, em tính luôn suất cơm của chị nhé”.

Dù tôi không phải là hạng người hay tính toán, cũng không phải là không có tiền trả, nhưng những khoản cỏn con lặt vặt như thế cứ ngày một nhiều, và chuyện tôi phải chi trả theo cái cách như là “giúp chị tí nhé” thật khiến tôi phát cáu. Mà chẳng nhẽ tự dưng lại không đi cùng chị nữa? Tôi chỉ biết hạn chế tần suất đi cùng chị.

Đỉnh điểm là khi chị rủ tôi đi chơi chung vào thứ 7 tuần trước, thú thật là tôi cũng từ chối khéo nhưng chị cứ nài tôi đi cho bằng được. Ừ thì tôi cũng đi, rồi thì sau khi đi chơi  cùng bạn chị là màn hai chị em đi ăn khuya, tôi từ chối thật thà “em chỉ còn 200 ngàn thôi, cuối tháng tiết kiệm đi chị” nhưng chị nói chị mời và rủ tôi đi bằng được.

Ức phát khóc vì bị đồng nghiệp lợi dụng

Vào chị gọi hết món nọ đến món kia, tôi hơi sốc vì nay chị thoáng đến bất ngờ. Đến gần lúc tàn tiệc, gọi thanh toán hết 600 nghìn, chị nói: “Ôi sao nhiều thế? Chị còn 200 nghìn thôi, em trả giúp chị nhé”. Lúc đó, tôi chết sững trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Biết làm sao khi đã ăn rồi. Người tôi nóng lên, cáu chị: “Sao lúc đầu đi chị không chuẩn bị trước, còn nếu biết chỉ có chừng ấy tiền sao chị không chọn ít món thôi?”, chị hồn nhiên trả lời: “Ừ thì chị quên đi mất, vả lại chị nghĩ lỡ có thiếu thì em giúp chị một tí cũng đủ mà!”.

Lúc đó cơn giận của tôi bùng lên, không kiềm được nữa tôi nói thẳng: “Em chắc không giúp chị được lần này, chị thông cảm!”. Tôi chẳng nói chẳng rằng bước ra khỏi nhà hàng đó, phóng xe về một mạch không một lời tạm biệt. Sau hôm đó mỗi lần gặp tôi chị cứ “lơ” đi, tôi chào chị chị cũng chẳng thèm đáp. Vốn định xin lỗi chị về hành động thiếu lịch sự hôm nọ nhưng tôi thấy chẳng cần nữa. Chị chán tôi và thú thực tôi cũng ngán chị lắm rồi! Tôi cũng thân hơn với mấy anh chị khác cùng phòng nên thấy thoải mái hơn. Đôi khi nhìn thấy chị tôi cũng hơi tiếc một điều gì đó nhưng rồi lại gạt đi, bởi tôi nghĩ: "không thể duy trì được mối quan hệ này khi chị là người không rõ ràng và tôi không còn tôn trọng chị  được nữa".

Mai Châu
(Theo Congluan)

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm