Tôi đã từng là nạn nhân bị xâm hại tình dục lúc lên 6

Emdep.vn - Nhiều lần gã bế tôi chạy ra chỗ khuất, sờ vùng kín của tôi nên tôi không thể cầu cứu ai được. Hồi đó, tôi thậm chí còn không dám kể với mẹ về những tình tiết ấy một cách cụ thể, chỉ nói chung chung là “chú Lượng cứ bế con lên”, nên mẹ càng gạt đi...

Tôi nhớ những ngày con nhỏ, khi tôi khoảng 5-6 tuổi, lớp học nghỉ hè. Hồi ấy, bố tôi đi làm ở xa, nhà chỉ có tôi với mẹ và em bé. Mẹ đi làm suốt, công việc căng thẳng lại bận bịu với em bé nữa, nên gần như không có thời gian bảo ban và nói chuyện với tôi.

Mẹ chỉ giao việc, đưa ra yêu cầu và tôi thực hiện lần lượt tất cả những điều đó trước khi lên giường đi ngủ. Buổi sáng, tôi tự đánh răng rửa mặt, ăn sáng và đeo balo, đi bộ đến nhà bà ngoại cách đó khoáng 2km. Mẹ tôi bảo tôi đến đó, khoảng 4h30 chiều lại tự đeo balo về nhà, mẹ không đưa đón được. Tôi sẽ chơi với chị họ của mình - cũng là học sinh, đang được nghỉ hè.

Tôi đã từng bị xâm hại tình dục khi còn nhỏ
(Ảnh minh họa)

Nhà bà ngoại rất rộng. Trước cửa có ao, sau lưng có khu đồi trồng gỗ Lát và rất nhiều cây Trẩu. Hai bác tôi đi làm. Ông ngoại tôi thì luôn cứ cắm cúi với những cây gỗ trên đồi và vườn cây ăn quả quanh nhà. Rảnh rỗi ông cũng ra ao chăm đàn vịt và thu hoạch rau màu.

Bà ngoại già và yếu, thường chỉ nằm trên giường, hoặc ở trong phòng. Hồi ấy, người ta đúng là suy nghĩ rất đơn giản và ít quan tâm đến sự an toàn của những đứa trẻ. Tôi và chị họ lớn hơn hai tuổi suốt ngày chành chọe nhau nên chúng tôi cũng không chơi đùa với nhau. Thậm chí, chị thích thú khi thấy tôi bị ngã, thường “bẫy” cho tôi trượt chân, đẩy tôi ngã xuống bùn hoặc treo hết đồ chơi lên cao cho tôi không dùng được.  

Khi tôi cố gắng mách với hai bác về những trò đùa của chị, thì bác trai lẫn bác dâu đều lờ đi. Hai bác không muốn tôi đến đó - dù gì mẹ tôi cũng chỉ là con gái, phải chịu sự phân biệt đối xử nhất định. Lại không được lòng bác dâu. Thêm nữa, trẻ con không tránh được trò nghịch phá, sự có mặt của tôi làm cho bác dâu thấy rất phiền hà.

Bữa cơm, bác gắp hết món ngon vào bát của chị họ tôi và dặn: “Ăn nhanh không con N ăn mất”. Có hôm, ông ngoại thương quá gắp cho tôi miếng thịt, tôi hồn nhiên ăn luôn, bác lườm tôi, làu bàu: “Con nhà vô giáo dục”. Đến trung thu, ông ngoại mua bánh ống, bỏng ngô... dặn chị họ đợi tôi về hãy ăn. Bác bảo tôi là cái đồ “ngu! Không biết gì ngoài đớp”.

Tôi đã từng bị xâm hại tình dục khi còn nhỏ
(Ảnh minh họa)

Trở lại câu chuyện về mùa hè khoảng 5-6 tuổi. Năm ấy, gần nhà bà tôi, người ta xây một xưởng mộc. Có rất nhiều người thợ đến làm việc. Họ mua gỗ trong khu đồi của ông ngoại, cho xe đến và bào gỗ luôn tại chỗ. Căn nhà và khu đồi vườn rộng thênh vắng vẻ bây giờ ồn ào, nhộn nhịp hẳn ra.

Tôi không thích đến gần những người thợ ấy, bởi họ ồn ào, khạc nhổ bừa bãi, lại hay nói những điều tục tĩu. Họ cũng “chiếm mất” chỗ chơi của tôi nên tôi đành chui vào chỗ những bao ngô nuôi vịt của ông, nằm khểnh và đọc sách. Ông ngoại tôi trước đây là bộ đội, sau về làm vườn nhưng ông nhiều sách lắm. Sách chăn nuôi, sách thú y, có cả thơ Tố Hữu và báo Nhân Dân. Có cả cuốn Búp Sen Xanh của nhà văn Sơn Tùng.

Tôi mới chỉ 5,6 tuổi nhưng tôi biết chữ sớm lắm, 5 tuổi đã có thể đọc báo vanh vách. Chuyện này nghe khó tin nhưng hoàn toàn có thật. Vì khi tôi 4 tuổi, bố tôi nghỉ việc khoảng một năm, chẳng có việc gì làm nên bố dạy tôi đọc chữ, rồi đọc sách. Tôi viết chữ thì xấu kinh hồn nhưng đọc thì rất giỏi. Hồi ấy có gì để chơi, có gì để làm đâu. Bố dạy thì tôi học. Bố viết chữ lên cái bảng con con tôi đọc theo, rồi cứ thế giở sách báo ra đọc tiếp. Ông bố nóng nảy, vũ phu của tôi tuy làm tôi đau khổ nhiều điều nhưng ông cũng là người thầy đầu tiên trong đời tôi là thế.

Tôi chui vào đống ngô, đọc được bao nhiêu sách báo, có hôm ngủ quên, bị bác dâu đi làm về, gọi dậy chửi mắng cho tới tấp vì cái tội mang sách báo ra bày bừa. Sâu xa là bác ghen tị vì ai cũng khen tôi thông minh, đọc sách giỏi lại xinh xắn nữa. Chẳng hiểu sao, ai cũng khen tôi lấy hết nét xinh đẹp của gia đình, trắng trẻo hồng hào...

Trong nhóm những người thợ ấy có một người đàn ông tên là Lượng. Tôi đoán gã đó trẻ thôi, tầm 30, và chưa có vợ (tôi nghe những câu chuyện của mọi người nói với nhau như thế). Lượng hay khen tôi xinh, hay rủ tôi theo gã về lán thợ nhưng tôi không bao giờ đi theo. Trong những lần đến nhà ông bà ngoại tôi làm gỗ, thì gã càng lúc càng thái quá trong lời nói và hành động với tôi.

Tôi đã từng là nạn nhân bị xâm hại tình dục lúc lên 6
(Ảnh minh họa)

Gã lấy cớ nhận tôi là “con dâu tương lai”, cứ thấy tôi là bế ẵm hôn hít, tôi sợ lắm. Người gã ta hôi rình, toàn mùi thuốc lào với mùi mồ hôi. Gã không ôm tôi nhẹ nhàng mà cứ vồ lấy, cắn cấu sờ mó rất kinh khủng. Ban đầu tôi lảng tránh, về sau cứ thấy gã là tôi chạy biến. Gã biết tôi chạy nên giả vờ như không chú ý đến tôi. Lát sau tôi mất cảnh giác lại vồ lấy, cắn cấu hôn hít một chặp như điên loạn. Tôi sợ lắm, sợ phát khóc, tôi gào lên nhưng ông ngoại thì mải mê trên đồi với đám thợ thu mua gỗ, bà thì ở trong nhà, còn chị họ tôi thì đứng cười khoái trá khi tôi sợ hãi.

Tôi không thể nói chuyện với mẹ được. Khi tôi nói ra, mẹ gạt đi: “chú đùa”. Khi tôi nói là tôi rất sợ, tôi không về ông bà nữa thì mẹ bảo tôi làm khổ mẹ, không thương mẹ. Tôi đành phải nghĩ ra cách, mỗi lần về ông bà ngoại, tôi trốn không đi cổng chính mà chui rào vào từ bờ ao để ông Lượng không biết, sau đó lẻn vào nhà lấy sách, mang ra đống ngô nằm đọc thật im. Được vài hôm, ông Lượng xui chị họ tôi đi tìm xem tôi ở đâu. Chị tôi ra đống ngô, nói dối tôi rằng ông Lượng về rồi. Tôi thật thà đi ra ngoài thì lại bị ông ấy vồ được.

Tôi hét lên trong tuyệt vọng nhưng không có cách nào chống lại được, gã Lượng cứ đè tôi ra hôn lên mặt lên người, hôn vào ngực vào bụng, cấu véo mông và đùi tôi như kẻ lên đồng. May mắn là chưa đến mức cưỡng hiếp, nhưng cơ thể tôi chỗ nào gã cũng chạm tay vào. Nhiều lần gã bế tôi chạy ra chỗ khuất, sờ vùng kín của tôi nên tôi không thể cầu cứu ai được. Hồi đó, tôi thậm chí còn không dám kể với mẹ về những tình tiết ấy một cách cụ thể, tôi không dám tả lại cảnh bị sờ vào vùng kín. Vì quá xấu hổ. Chỉ nói chung chung là “chú Lượng cứ bế con lên”, nên mẹ càng gạt đi...

Hết mùa hè ấy, tôi đi học bình thường, mang theo nỗi ám ảnh khủng khiếp trong tâm trí. Tôi đã không biết rằng hành vi ấy cũng được coi như hành vi xâm hại trẻ em và Lượng cần được trừng trị. Tôi không biết, cũng như rất nhiều những người lớn quanh tôi cũng hoàn toàn không biết về điều đó. Chuyện qua rồi, rất lâu. Đến nay cũng hơn hai chục năm nhưng ký ức về lần đầu tiên bị một người đàn ông xâm hại vẫn khiến tôi ghê rợn đến giờ...

Ngọc

(Tên nhân vật trong bài đã được thay đổi)

Chia sẻ tâm sự, kinh nghiệm của bạn về cuộc sống tình yêu, hôn nhân và gia đình tại đây.
Xem thêm:
Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm
Từ khóa