Tình yêu bất ngờ của cặp vợ chồng gặp nhau trên những con đò mưu sinh

Emdep.vn - Trên dòng đời mưu sinh, người đàn ông tàn tật vô tình tìm thấy nửa còn lại để cùng bên nhau xây dựng cuộc sống.

Tình yêu giản dị

Chân cầu Rạch Bàn, đường Nguyễn Hữu Thọ, quận 7, Tp.HCM là nơi sinh sống của một gia đình gồm hai già một trẻ. Nơi đây, có một người đàn ông cụt mất một chân nhưng hàng ngày vẫn mệt mài mưu sinh bằng những tấm vé số.

Đó chính là gia đình của ông Lê Văn Đực (SN 1955, quê Bến Tre) và bà Nguyễn Thị Vĩnh (quê Trà Vinh). Mỗi ngày trên chiếc xe đạp được người khác cho, ông Đực vẫn lặng lẽ phơi mình dưới cái nắng chói chang của Sài Gòn để kiếm tiền. Bởi đằng sau lưng là cả gia đình mà ông hết mực yêu thương và quý trọng.

Ngồi nghỉ chân bên vỉa hè, ông Đực tâm sự, được sinh ra ở miền sông nước, thuở nhỏ ông cùng cha mẹ mưu sinh bằng nghề chài lưới. 

 Chuyện tình của người đàn ông cụt chân nhặt vợ giữa đời sống hiện đại
Ông Đực chia sẻ về chuyện tình dung dị của mình.

Cuộc đời ông rẽ sang trang khác khi phải cắt bỏ một chân. Nỗi buồn bao trùm khi không được như bao người khác, nhiều lúc tưởng chừng như bỏ cuộc. Thế nhưng, tình yêu đã mang đến cho ông sự hồi sinh.

Ông kết hôn với một người phụ nữ xinh đẹp cùng quê, 5 người con lần lượt ra đời. Nhưng hạnh phúc không ở lại, một thời gian sau vợ ông qua đời do mắc phải bệnh hiểm nghèo. Một mình ông lại bươn chải trăm bề lo cho các con.

Giấu hết nỗi buồn trong lòng, ông cần mẫn làm lụng nuôi từng đứa con khôn lớn. Khi trưởng thành, các con của ông lần lượt gia đình, lặn lội khắp nơi để mưu sinh. Cô đơn một mình trên chiếc thuyền nhỏ, ông rong ruổi khắp nơi để tiếp tục kiếm miếng cơm manh áo.

Còn bà Vĩnh vốn có chồng nhưng khi về làm dâu, không chịu đựng được những trận đòn roi của người đầu ấp tay gối và những mâu thuẫn với mẹ chồng liên tục nổ ra. Hạnh phúc mong manh cũng sớm vụt tắt, bà bỏ nhà ra đi khi đang mang thai tháng thứ 3.

 Chuyện tình của người đàn ông cụt chân nhặt vợ giữa đời sống hiện đại
Bà Vĩnh và đứa con nhỏ khi tuổi.

Ngày sinh nở đến, bà một mình vượt cạn và chào đón đứa con gái đầu lòng trong sự vất vả. Từ đây, mẹ con bà mưu sinh bằng công việc mò cua bắt ốc. Cuộc đời không biết chữ ngờ, bà vô tình gặp ông Đực khi đang lam lũi một mình rong ruổi kiếm sống cùng chiếc thuyền nhỏ.

Hai con người gặp nhau, qua những lần trò chuyện và chia sẻ về những gì mà cuộc đời trải qua cảm thấy gắn bó. Ông Đực quyết định ngỏ lời với bà, bằng tất cả tình yêu thương, bà Vĩnh gật đầu đồng ý.

Nhờ lại quãng thời gian đó, ông tâm sự: “Ngày đó, chẳng có thứ gì cả. Ai cũng một nỗi đau khổ riêng về chuyện hôn nhân gia đình. Thấy bà ấy cũng tội và thương mình thật lòng dù chỉ có một chân, nên tôi liền ngỏ lời muốn gắn bó trăm năm thì nhận được sự đồng ý ngay. Trải qua nhiều sóng gió cuộc đời, hai vợ chồng rất hiểu giá trị của hạnh phúc nên luôn trân trọng nhau”.

Niềm vui nhưng cũng là nỗi lo

Về sống với nhau, vợ chồng ông cùng với chiếc ghe nhỏ rong rủi kiếm sống bằng con tôm, con cá bắt được. Rồi khi đứa con gái riêng của vợ đến tuổi chồng con, ông đứng ra mai mối, lập gia đình và cho lên bờ để ở.

Kiếm sống ở miền sông nước nhiều năm nhưng cuộc sống không mấy khá hơn, vợ chồng ông quyết định lên thành phố mưu sinh. Khi tới cầu Rạch Bàn, ông chọn nơi đây làm nơi trú ngụ lâu dài. Năm 2007, Diễm My, đứa con gái chung của vợ chồng ông ra đời, tình yêu của vợ chồng ông vốn nồng thắm nay lại thêm bền chặt.

Tình yêu bất ngờ của cặp vợ chồng gặp nhau trên những con đò mưu sinh
Nơi sống của vợ chồng ông Đực là chiếc ghe cũ và một túp liều được dựng lên.

Niềm vui chưa được bao lâu, bao lo toan vất vả lại đè nặng lên cuộc sống gia đình. Nghề chài lưới chật vật, ông Đực làm thêm đủ nghề để kiếm thêm tiền nuôi con.

Thay vì chèo thuyền bắt tôm, bắt ốc, ông đi bán vé số mỗi ngày. Thấy chồng vất vả, bà Vĩnh mở một quán nước nhỏ để phụ giúp và có thêm đồng ra, đồng vào cho gia đình. 

“Cuộc sống của con người có được bao lâu, miễn sao mình cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang có là được. Đối với tôi, hiện tại đang là hạnh phúc, nhưng điều lo lắng nhất chính là đứa con gái nhỏ. Khi mà vợ chồng tôi ngày càng già và sức khỏe càng giảm sút”, ông Đực chia sẻ.

Màn đêm buông xuống, chiếc ghe của vợ chồng ông được thắp sáng bằng ánh lửa nhỏ của đèn dầu những rất đỗi ấm áp. Đối diện là những tòa nhà cao tầng sáng ngời trong ánh điện lấp lánh, cả gia đình ông quay quần bên nhau với nụ cười nhưng cũng chất chứa nỗi lo lắng trong từng ánh mắt về cuộc sống vất vả.

Thành Đạt
(Theo Congluan)

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm