Xát muối vào tim khi nghe con nói: 'Cô là ai, cô về đi, cô không phải là mẹ cháu'...

Emdep.vn - Những lời mà đứa con nhỏ gần 6 tuổi nói khiến lòng tôi như bị xát muối. Không biết họ đã làm gì và nói những gì với con tôi mà cháu hận mẹ như vậy.

Bi kịch của đời tôi có lẽ đã bắt đầu từ 6 năm trước, kể từ khi tôi kết hôn. Ngày ấy chồng tôi là một người đàn ông không có nghề nghiệp. Anh nhu nhược và chỉ biết nghe lời mẹ. Còn tôi lúc đó cũng chỉ làm công nhân cho một công ty.

Gia đình chồng tôi không quá giàu có nhưng thuộc dạng khá giả. Vì vậy khi cưới tôi là một người sinh ra trong gia đình nghèo, bố mẹ chồng chẳng mấy ưng ý. Họ chỉ đồng ý khi trong bụng tôi đã mang thai đứa con 3 tháng.

Bước chân về làm dâu nhà người, tôi mới thấu cảnh mẹ chồng con dâu. Từ khi bụng nhỏ đến lúc sắp đẻ, tay chân tôi vẫn phải làm việc không ngớt.

Bố mẹ chồng tôi ở nhà kinh doanh nên không thể nói là bận rộn. Thậm chí nhiều lần tôi phải vừa nấu cơm, vừa lau nhà còn bố mẹ chồng thì thảnh thơi xem ti vi. Vậy nhưng họ chưa bao giờ giúp tôi một việc nào. Ngay cả chồng tôi mà giúp vợ thì nhất định mẹ chồng tôi sẽ nạt nộ anh ngay.

Tôi đã mất con sau 3 năm đi nước ngoài

Mẹ chồng tôi nhìn thấy và ngay lập tức chửi rủa tôi thậm tệ. Ảnh minh họa

Cho đến khi tôi sinh con, mẹ tôi lên chăm sóc cũng không thể ở được quá 2 tuần. Vì không kiêng cữ được nên sức khỏe của tôi rất yếu và không có chất cho con bú.

Vậy nhưng mẹ chồng lại nói tôi ăn nhiều hết phần con, chỉ ở nhà chăm con nhưng con vẫn gầy và quấy khóc. Mỗi tối con tôi khóc đêm, tôi vừa bế con vừa khóc theo con. Bởi vì con khóc ở phòng này thì phòng kia mẹ chồng tôi chửi sang sảng vì không biết dỗ con.

Đến năm con tôi lên hơn 1 tuổi, tôi càng bị đối xử khắc nghiệt hơn. Lần ấy tôi cho con bú xong thì để con ngồi chơi. Cháu nghịch bình sữa không may làm ướt giấy tờ của mẹ chồng. Bà nhìn thấy và ngay lập tức chửi rủa tôi thậm tệ.

Nếu chỉ chửi tôi thì không sao, đằng này bà vừa chửi con dâu vừa đánh cháu và chửi rủa ông bà ngoại không biết dạy con gái. Ấm ức vì bố mẹ tôi chẳng làm gì cũng bị thông gia chửi xéo, lại nhìn thấy con bị bà đánh đến mức khóc ré lên, tôi đã giằng lấy con và cãi láo.

Nhưng tôi đã chẳng bế được con vì bị bố chồng giữ lại. Rồi ông bà cùng hùa vào bảo tôi hỗn láo, đã sai còn không tiếp thu. Rồi họ đuổi tôi ra khỏi nhà với 2 bàn tay trắng. Ngay cả đứa con đứt ruột đẻ ra họ cũng không cho tôi bế cháu theo.

Tôi ra ngoài ở trọ nhưng vì nhớ con, biết con khát sữa nên ngày nào tôi cũng tìm về xin được cho con bú. Nhưng tôi đã bị cả nhà chồng đuổi về. Chồng tôi thì nhu nhược chỉ biết nghe lời mẹ, anh cũng hùa vào hắt hủi tôi.

Cho tới một ngày khi đang đi thử việc, nhớ con quá tôi lại về nhà chồng để mong nhìn thấy con. Nhưng tôi chết lặng khi nhà chồng tôi đã bán cho người khác. Người ta đã dọn đến đây ở vài hôm nay mà tôi không hay biết.

Còn nhà chồng tôi nghe cô hàng xóm nói là đã chuyển đi nơi khác. Nhưng đi đâu thì họ không nói với hàng xóm. Họ bảo sẽ chuyển nhà đến tận nơi khác ở. Nghe xong mà tôi lặng người và giống một người mất phương hướng. Tôi suy sụp vì cảm thấy đã mất con thật sự.

Tôi đã mất con sau 3 năm đi nước ngoài

Thế nhưng đau đớn lắm khi mà con tôi không nhận ra mẹ. Đã vậy con còn nói con hận mẹ vì mẹ đã bỏ con đi. Ảnh minh họa

Những ngày mất con, tôi như hóa điên lên. Đêm nào tôi cũng khóc. Tôi rất nhớ con, nhớ từng nụ cười, nhớ bàn tay nhỏ xíu của bé. Nhưng tôi chẳng biết phải tìm con ở đâu trong thành phố này. Tôi nháo nhác gọi điện hỏi khắp họ hàng nhà chồng và van xin họ chỉ nơi nhà chồng tôi chuyển đến, nhưng họ cũng nhất quyết bảo không biết hoặc không nói.

Dù đau đớn nhưng tôi buộc phải học cách chấp nhận nỗi đau. Nhân đợt công ty cho một vài người trẻ ra nước ngoài làm cho chi nhánh ở đó vài năm, tôi xung phong đi với ý nghĩ để học hỏi kinh nghiệm làm việc và quên đi nỗi đau mất con. 

3 năm làm việc ở chi nhánh nước ngoài, tôi cố gắng phấn đấu để đạt được những thành tựu nhất định. Tôi làm việc bất kể ngày đêm sao cho hoàn thành chỉ tiêu công ty đề cho. Và sau 3 năm, tôi đã được đền đáp sau những ngày vất vả ở nơi đất khách quê người khi trở về Việt Nam được làm trưởng một chi nhánh nọ.

Có cuộc sống ổn định, trở về nước, tôi đã dùng mọi cách để tìm được địa chỉ của nhà chồng tôi. Sau 1 năm ròng rã tìm con, cuối cùng tôi cũng gặp được họ.

Thấy tôi có tiền, khác xưa, cả nhà chồng tôi đều kinh ngạc. Nhìn thấy đứa con của mình đi ra, tôi đau xé lòng và đến ôm lấy con. Thế nhưng đau đớn lắm khi con tôi không nhận tôi là mẹ nữa. Đã vậy con còn nói con không có mẹ vì mẹ con bỏ con đi. Con còn xua đuổi tôi khi bảo: "Cô là ai, cô về đi, cô không phải là mẹ cháu".

Những lời mà đứa con nhỏ gần 6 tuổi nói khiến lòng tôi như bị xát muối. Không biết họ đã làm gì và nói những gì với con tôi mà cháu hận mẹ như vậy. Tôi đã cố gắng vươn lên trong công việc và nỗ lực tìm con suốt bao năm qua, giờ đây tìm được con, tôi vẫn phải đối mặt với nguy cơ mất con một lần nữa.

Tôi phải làm sao đây khi chồng và nhà chồng cũ cứ cố tình tô vẽ một câu chuyện khác trong mắt đứa con thơ ngây của tôi?

 Thu Thủy 

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm