'Mày lấy tiền người khác à, con vợ nhà quê?'

Emdep.vn - Chỉ có thế thôi mà chồng tôi xông vào tát tôi ngã sấp mặt xuống đất. Rồi cứ thế anh chửi: “Mày lấy tiền người khác à con vợ nhà quê? Tao để mày thiếu thốn đến thế cơ à?”.

Tôi là một cô gái nông thôn, một cô gái nhà nghèo nhưng lại được may mắn vào gia đình giàu có làm dâu. Ngày tôi cưới, ai cũng bảo, đúng là chuột sa chĩnh gạo, cuộc sống của tôi sẽ được đổi đời. Thế nhưng sống với nhau rồi tôi mới biết cái gì cũng có giá của nó.

Ngày ấy chồng tôi về quê tôi xây dựng dự án xóa đói giảm nghèo. Chúng tôi vô tình gặp gỡ và nảy sinh tình cảm với nhau. Lúc mới yêu nhau, tôi bị bố mẹ ngăn cản vì nhà anh ở xa nhà tôi quá. Bố tôi sợ sau này có cưới tôi sẽ khổ vì không ở gần bố mẹ. Còn mẹ tôi thì sợ nhà anh giàu quá, tôi sẽ bị khinh bỉ, coi thường. Nhưng tôi bỏ ngoài tai lời khuyên can. Đến giờ nghĩ lại tôi mới thấy lấy chồng xa đã khổ, lấy nhầm chồng còn khổ hơn.

Nhà chồng cách nhà tôi 8 tiếng ngồi ô tô. Hôm tôi kết hôn nhà trai phải đi rước dâu vào rạng sáng để kịp về làm lễ. Cả đêm bố mẹ tôi lọ mọ dưới nhà để lo cho đám cưới của tôi được chu tất. Ở chỗ tôi có tục lệ con gái kết hôn bố mẹ không được đi cùng. Vì thế lúc tôi lên xe về nhà chồng, bố mẹ tôi không ai được rước dâu cùng.

Có lẽ cả đời tôi sẽ không thể quên cảnh ấy. Lúc tôi chuẩn bị lên xe hoa, mẹ tôi căn dặn về nhà chồng phải biết chăm lo cho nhà chồng, đừng để họ cười bố mẹ không biết dạy con. Còn bố tôi không nói gì, ông lẳng lặng đi về sau cánh cửa xe rồi vẫy tay: “Lên xe đi con”. Đến tối ấy gọi cho mẹ hỏi ra mới biết bố tôi đứng đó và cứ khóc nhìn con gái về nhà chồng.

'Mày lấy tiền người khác à con vợ nhà quê?'

Thấy thái độ của mẹ chồng, tôi đã tủi thân rơi nước mắt ngay trong đám cưới. Ảnh minh họa

Cứ tưởng những mong mỏi của bố mẹ tôi sẽ được đáp lại nhưng không ngờ ngay ngày đầu bước chân về nhà anh, tôi đã thấy tủi thân.

Khi làm lễ, vợ chồng tôi đứng trên bục và mẹ chồng lên đeo vàng cho chúng tôi. Lúc xuống tôi nghe được bạn của mẹ rỉ tai: “Con dâu chị xinh quá, nhà cửa thế nào"”. Mẹ chồng tôi nghe thế liền quay sang bĩu môi lắc đầu. Thấy thái độ của mẹ chồng, tôi đã tủi thân rơi nước mắt ngay trong đám cưới.

Nhưng điều tôi không thể nghĩ đến đó là việc chồng tôi thay đổi tâm tính. Trước khi yêu anh ngọt nhạt với tôi. Lúc đã về làm vợ anh rồi thì anh xem tôi không khác gì ô sin trong nhà. Những bữa cơm tôi nấu anh đều chê các món ăn quê mùa. Mà chồng không tôn trọng vợ thì mẹ chồng tôi càng được đà hoạnh họe con dâu từng chút một.

Mỗi một lần tôi đi chợ bà lại bắt tôi liệt kê ra từng thứ tiền. Nếu tôi quên thì bà lại bảo tôi ăn chặn tiền ăn để mang về cho nhà ngoại. Thậm chí có bữa tôi còn nghe mẹ chồng tôi nói nhỏ với chồng: “Coi chừng xem nó có giấu tiền gửi về cho nhà nó không”. Nghe được những câu nói ấy, tôi đau thắt lòng vì thấy cả nhà anh xem thường tôi và bố mẹ tôi. 

Dạo này công việc của chồng tôi không ổn định, thường xuyên bị kỷ luật ở cơ quan. Mà ở chỗ làm có bao nhiêu bực dọc thì về đến nhà anh đổ hết lên đầu tôi. Mặc tôi đang mang bầu 7 tháng anh cũng chẳng bao giờ hỏi tôi có mệt không, có nặng nề lắm không. Nhiều lúc tôi chỉ mong anh có thể hỏi hay động viên tôi một câu là tôi đã hạnh phúc lắm rồi.

Tôi mang chuyện này kể với cô bạn thì cô ấy nói tôi phải làm đẹp, không phải không đi làm là được phép để cho mình bệ rạc. Vì như vậy chồng sẽ không yêu vợ bởi đàn ông ai chẳng yêu bằng mắt.

Nghe thấy bạn nói có lý nên hôm qua nhân tiện lúc chồng chở đi chợ, tôi nói anh ghé vào một shop để mua quần áo. Tôi lựa mãi mà không có một cái váy nào hợp với mình nên nói chồng về. Lúc ấy chồng tôi cũng tỏ ra mất kiên nhẫn và bực bội nên anh nói anh ra xe đợi trước.

Khi tôi ra đến cửa thì có một chị trong cửa hàng la lên bị mất ví. Khổ nỗi ở đó ngoài cô nhân viên và tôi ra thì không có ai cả. Tôi không làm nên cũng không sợ vì thế tôi đã ở lại để làm sáng tỏ.

Có lẽ chồng đợi lâu không thấy tôi ra nên anh chạy xộc vào: “Sao bảo về mà còn chưa về?”. Cô nhân viên thấy chồng tôi vào mới nói bị mất ví, để họ kiểm tra tôi rồi vợ chồng tôi mới được về.

bà bầu

Chiều nay mẹ tôi gọi điện hỏi tôi thế nào, tủi thân quá nên tôi đã kể hết cho mẹ nghe. Ảnh minh họa

Chỉ có thế thôi mà chồng tôi xông vào tát tôi ngã sấp mặt xuống đất. Rồi cứ thế anh chửi: “Mày lấy tiền người khác à con vợ nhà quê? Tao để mày thiếu thốn đến thế cơ à?”.

Tôi bị ngã bụng lại nặng nên khó đứng dậy, mấy người ở đó phải xúm lại đỡ tôi dậy trong khi anh vẫn quát tháo um lên với tôi. Mãi đến lúc trích xuất camera không thấy tôi lấy ví của người phụ nữ kia mà chỉ do cô ta để quên ví tôi mới được ra về.

Tôi không ngờ chồng có thể đánh vợ bầu ở đó và càng không ngờ anh nghĩ tôi là loại người không có tiền nên đi ăn cắp vặt như thế. Mà anh vẫn tỏ vẻ nặng nhẹ với tôi chứ không hề ăn năn hối lỗi.

Chiều tối nay, mẹ tôi gọi điện hỏi tôi thế nào, tủi thân quá nên tôi đã kể hết cho mẹ nghe. Bố tôi tức lắm, ông nói tôi sửa soạn đồ, ngay ngày mai ông sẽ lên đón tôi về. Tôi thương bố mẹ lắm, nếu tôi về nhà thì chắc mọi người sẽ dị nghị, nhưng ở lại tôi thấy mình bị chồng và cả nhà chồng coi thường quá thể.

Tôi thật sự không biết tính ra sao. Ngày mai tôi có nên cùng bố về nhà đẻ không?

 Nguyễn Hoa

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm
Từ khóa