Tôi đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để đánh đổi

Emdep.vn - Ai đó đã từng nói: “Tuổi thanh xuân giống như một cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa…”

Tôi là một cô gái tỉnh lẻ, lên Sài Gòn học Đại học với ước mơ thoát khỏi cảnh sống nghèo khó nơi quê nhà, nơi mà cha mẹ tôi bao năm vẫn chỉ biết bán mặt cho đất, bán lưng cho trời. May mắn là ông Trời cho tôi chút nhan sắc và thông minh, thế nên, dù chẳng lộng lẫy, nhưng tôi luôn nổi bật giữa đám đông.

Kết thúc 4 năm đại học với tấm bằng giỏi trong tay, tôi loay hoay giữa thành phố không một người thân quen, tìm việc, để sống, để viết tiếp giấc mơ đổi đời. Những ngày đầu, tôi đi làm thêm ở một quán rượu để có tiền trang trải cuộc sống. Đó là nơi mà nhiều người đàn ông hay lui tới, có những người trong cơn say thường tán tỉnh, sàm sỡ tôi. Thế nhưng, lòng tự trọng của một đứa con gái mới lớn không cho phép tôi ngã vào vòng tay của những người đàn ông giàu có đáng tuổi cha, chú mình.

Chỉ có anh, một người duy nhất vẫn hay đến đây, ngồi uống rượu một mình mỗi tuần một lần và tuyệt nhiên không bao giờ thèm ngẩng mặt lên nhìn tôi một lần – là người duy nhất khiến tôi chú ý. Bề ngoài, anh là một người sang trọng, tôi nghĩ anh giàu có và có địa vị xã hội. Càng chú ý đến anh, tôi càng nhận thấy anh khác xa những người đàn ông ở đây mà tôi gặp mỗi ngày.

Tôi đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để đánh đổi

Anh không bao giờ uống say, mỗi lần đến chỉ uống ba ly rượu mạnh. Anh hay ngồi trầm ngâm, nghĩ ngợi điều gì đó, đôi khi thở dài…

Hôm ấy, tôi rất mệt, nhưng vì không nhờ ai làm thay ca được, nên tôi vẫn cố gắng đi làm. Và tôi đã ngất lịm đi khi đang mang cốc rượu đến bàn cho anh. Khi tôi tỉnh dậy, căn phòng bệnh viện trắng toát làm tôi hoang mang. Tôi thấy ngồi trước mặt mình là anh, người đàn ông ấy… Anh bảo: “Cô bé, mệt sao còn cố đi làm?”.

Gần 5 năm ở Sài Gòn một mình, tôi chưa từng được nghe một lời hỏi han ấm áp, trìu mến đến thế. Rồi như một sự sắp đặt của số phận, tôi và anh yêu nhau. Tình yêu đầu tiên của một đứa con gái mới lớn như tôi, mãnh liệt và nồng nàn. Yêu như quên hết tất cả,như điên như dại, như quên đi một điều rằng, anh đang là chồng của người phụ nữ khác.

Anh đưa tôi về công ty của anh làm. Với tấm bằng Đại học loại giỏi trong tay, tôi trở thành một nhân viên xuất sắc và từng ngày thăng tiến. Ba năm qua, tôi đã trở thành trưởng phòng đối ngoại của công ty. Tôi luôn có mặt bên cạnh anh trong những chuyến công tác, trong những buổi gặp gỡ, trong những lúc sự nghiệp của anh thăng hoa nhất. Không một ai mảy may nghi ngờ tình cảm của chúng tôi, kể cả vợ anh. Bởi trong mắt tất cả mọi người, tôi luôn là một nhân viên mẫn cán, sống khép kín và chỉ biết đến công việc mà thôi.

Ba năm qua, tôi và anh luôn phải lén lút để bên nhau. Kể cả trong những chuyến công tác, tôi cũng chỉ vội vàng đến phòng anh, chúng tôi lao vào nhau ngấu nghiến, rồi ai lại về phòng nấy… Tôi ở bên anh tất cả mọi lúc, trừ những đêm dài…

Tôi đã dành cả tuổi thanh xuân của mình để đánh đổi

Có nhiều lần tôi tự hỏi mình, liệu có phải tôi đang để mất tuổi thanh xuân của mình hay không? Tôi đang thành đạt hơn tất cả những người bạn của mình, tôi đã có thể xây cho bố mẹ một căn nhà nhỏ, tôi đã có thể nuôi lũ em đi học Đại học như mình… Tôi còn có anh. Như thế, tôi đánh đổi lấy tuổi thanh xuân này, cũng đáng chứ?

Nhiều khi, nhìn bạn bè lần lượt đi lấy chồng, rồi sinh con, tôi cũng nghẹn ngào giấu những giọt nước mắt. Vì tôi biết, còn ở bên anh, tôi sẽ chẳng bao giờ có ngày bước ra phố mà nắm chặt tay anh, có ngày được mặc váy cưới đi vào lễ đường…Tôi chấp nhận làm người tình trong bóng tối, vì tình yêu mà tôi dành cho anh là có thật, và vì tôi không muốn từ bỏ những gì anh đang mang lại cho tôi.

Tuổi thanh xuân của bạn đã trôi qua như thế nào?

Mộc Miên

Tags : Từ khóa

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm