Rơi lệ bức thư người mẹ viết cho con trai 7 tháng tuổi bị "đa dị tật bẩm sinh" khi việc cứu đôi mắt của con chỉ được tính bằng ngày

Emdep.vn - Con trai chào đời không may mắn khi mang phải căn bệnh "đa dị tật bẩm sinh", đôi mắt không nhìn thấy ánh sáng. Bác sỹ cho biết có khả năng chữa trị tại Singapore nhưng gia đình không đủ kinh phí. Người mẹ đành lên facebook viết thư cho con, cầu cứu cộng đồng mạng giúp đỡ.

Bức thư dài hơn 1000 từ của người mẹ trẻ tên là Lê Thị Ý Nhi (thôn Đồ Sơn, xã Yên Đức, huyện Đông Triều, tỉnh Quảng Ninh) viết cho con trai là Phạm Minh Khôi (7 tháng tuổi) mắc phải căn bệnh đa dị tật bẩm sinh. Thông qua bức thư, người mẹ cầu cứu cộng đồng mạng giúp đỡ để có cơ hội đưa con trai qua Singapo chữa trị, cho con có cơ hội nhìn thấy ánh sáng.

Sau khi đăng tải lên facebook cá nhân, bức thư đã khiến cộng đồng mạng xúc động, liên tục chia sẻ, gửi lời động viên sâu sắc.

Chào đời, Khôi đã gánh căn bệnh "đa dị tật bẩm sinh"

"Con trai yêu của mẹ, ngày con chào đời là ngày cha mẹ hạnh phúc lắm. Mẹ không dấu nỗi niềm hạnh phúc khi ôm con vào lòng và khóc. Còn ba con thì nói cái cảm giác được làm ba thật khó tả. Suốt đêm hôm đó, ba con không ngủ, chỉ ngồi nhìn ngắm con.

Thế nhưng, mẹ chưa kịp nhìn rõ mặt con thì hôm sau, bà nội đưa con đi tiêm phòng thì bác sỹ nói con không tiêm được vì bị căn bệnh "tim bẩm sinh". Các bác sỹ đưa con vào trong khám sàn lọc lâm sàn rồi kết luận con bị "đa dị tật bẩm sinh".

Lúc đấy bầu trời của ba mẹ dường như sụp đổ, không tin vào mắt mình, ba và mẹ ôm nhau khóc. Đã vậy ba vì lo lắng cho mẹ nên không cho mẹ biết tình hình của con. Bác sĩ nghi ngờ con bị rubella bẩm sinh bị tim, tai, mắt. Thế là sau sinh một ngày mẹ con mình phải cách ly nhau.

Hai hôm sau, khi bác sĩ cho mẹ vào thăm con. Mẹ đã sung sướng biết nhường nào khi lê từng bước chân xuống tầng để được đón con. Bế con trên tay mà lòng mẹ quặn thắt. Con khóc không ra tiếng, mẹ cũng khóc.

Sau 5 ngày sinh, ba mẹ quyết định đưa con lên Hà Nội với mong muốn tìm lại cuộc sống cho con nhưng các bác sĩ đều trả con về hẹn ngày tái khám vì con còn bé quá chưa thể can thiệp gì. Rồi lần hẹn tái khám đầu tiên khi con được 1 tháng, ba mẹ đã vỡ òa hạnh phúc khi nghe bác sĩ thông báo là tim con bình thường rồi.

Rồi đến hẹn 3 tháng như một phép màu khi bác sĩ nói tai của con không sao. Ba mẹ càng tin rằng niềm tin của ba mẹ là đúng, con trai mẹ sẽ không sao hết. Nhưng rồi con lại bị thoát vị rốn, ngấn ối tay chân phải phẫu thuật. Các cuộc phẫu thuật đều diễn ra thành công.

Mỗi sáng thức giấc mẹ luôn cố gắng gọi con, con toe toét cười khi nghe thấy giọng nói của mẹ nhưng rồi nụ cười ấy nhanh chóng vụt tắt vì không nhìn thấy mẹ đâu, con cố gắng mở to mắt rồi dụi mắt, ánh mắt xanh lét mơ màng, ngơ ngác của con lại siết vào lòng mẹ. Mẹ bất lực tự hỏi mẹ phải làm sao đây?

Giờ đây mẹ tự dặn lòng mình không được gục ngã, mẹ sẽ bên con. Mẹ biết gia đình ta đã rất mệt mỏi nhưng vì con ba mẹ sẽ làm tất cả để con có thể tìm lại được ánh sáng. Khi con được 5 ngày tuổi ba mẹ đưa con đi khám ở viện mắt Trung ương, cầm tờ kết quả trên tay mà ba mẹ như chết lặng khi con của mẹ bị "sẹo đục giác mạc bẩm sinh". Bác sĩ nói con bé quá chưa thể can thiệp gì hẹn 6 tháng sau khám lại. Ba mẹ chỉ biết quay về với hi vọng lần tái khám đôi mắt của con sẽ khá hơn.

Người mẹ cầu cứu cộng đồng mạng để đôi mắt của con trai có cơ hội nhìn thấy ánh sáng

Lịch hẹn tái khám đã đến, bác sĩ lắc đầu, không chữa được. Mẹ và ba con như chết lặng, không tin vào điều đó. Trên đường đi về ba mẹ như người thất thần, lại ôm nhau khóc. Cả đêm ở phòng trọ ba mẹ không sao chợp mắt nổi.

Mẹ cố gắng lên mạng tìm kiếm thông liên quan đến bệnh tình của con thì may mắn đọc được thông tin của 1 gia đình cũng có con bị tương tự và đã chữa trị thành công bên Singapo. Ba mẹ như được vững tin hơn trên con đường tìm lại ánh sáng cho con. Rồi mẹ đọc được thông tin có bác sĩ người Singapore Dona Than sang thăm khám tại một bệnh viện ở Sài Gòn nên đưa con vào.

Bác sĩ nói phải đưa con sang bên đó ngay thì mới có cơ hội chữa được. Mắt con phải được chữa trị dưới 1 tuổi mới thành công nếu để lâu các dây thần kinh thị giác sẽ bị teo không còn hoạt động, sẽ không còn cơ hội chữa nữa.

Ba mẹ vui lắm khi đôi mắt con có cơ hội chữa được nhưng phải làm sao khi chi phí lên tới hàng tỉ đồng. Trong khi gia đình mình gần như đã cạn tài chính. Ba và mẹ mới cưới nhau kinh tế chưa có. Mẹ chỉ ở nhà nội trợ còn ba con làm công nhân với mức lương hơn 3 triệu/tháng.

Giờ đây, khi thời gian gấp rút để chữa trị cho đôi mắt của con chỉ được tính bằng ngày, lòng ba mẹ không lúc nào yên. Ba mẹ đã cố gắng xoay sở bằng mọi cách, vay mượn họ hàng hai bên nhưng vẫn không đủ để đưa con qua đó chữa trị. Mẹ phải làm sao đây?

Giờ mẹ chỉ biết ngồi đây viết ra những dòng này mong các mạnh thường quân, các nhà hảo tâm thương lấy con trai của mẹ. Cần lắm những bàn tay nhân ái, giúp con của mẹ tìm lại ánh sáng".

 Trung Hiếu

loading...

Tags : Từ khóa



Xem thêm