Vu Lan về, con tìm mẹ ở đâu?

Emdep.vn - Mùa Vu Lan lại đến, con tìm về với mẹ, nhà mình thì còn đây nhưng mẹ ở nơi nào? Thiên thu ơi, mẹ ta ở nơi nao?

Lúc hiểu thế nào là hai chữ “đáp đền” thì con đã lớn, mẹ đã buông tay để con giang rộng cánh bay. Con xa nhà, lấy chồng rồi sinh con. Con xa mẹ nhưng mẹ nào có xa con, vẫn tất tả ngược xuôi từ miếng cơm manh áo, từ chiếc gối đinh lăng cho cháu nằm hay nắm bồ kết để con xông. Cháu chỉ hắt hơi, con hơi nhức đầu, mẹ đã bắt các anh đưa cháu - con đi viện. Giấc ngủ mẹ chập chờn với những lần thay tã, thay khăn, kéo cái chăn cho con, hòa thuốc cho cháu uống. Bàn tay nhăn nheo có bao giờ biết đến nghỉ ngơi.

Vu Lan về con tìm mẹ ở đâu?

Ảnh minh họa

Anh em con cứ lần lượt thay nhau lấy vợ gả chồng, cha mất sớm, một tay mẹ cấy trồng vun vén. Đám cưới cho con trai, con gái, mẹ chắt chiu sắm những phân vàng làm của hồi môn. Riêng con dâu, mẹ bảo “tau thương như con gái”, có lẽ đời này mẹ thấm thía phận làm dâu.

Hồng, cam, quýt chín trĩu cành mẹ chưa một lần nếm thử, lại chắt chiu để giành phần cháu này cháu kia. Ruộng ao sâu bì bõm với ba mùa, mẹ bảo “tao còn sức, chúng mày về lấy gạo”, sợ cháu con ăn hóa chất, thuốc trừ sâu. Thăm ốm thăm đau, hiếu chạp ở quê, gọi điện về mẹ thường hay nói “Chúng mày yên tâm, mẹ bỏ phần các con rồi nhé. Cất tiền đi, sắm cái ti vi mà coi, tủ lạnh để giữ đồ”.

Con lớn lên trong sự chắt chiu, tằn tiện của mẹ. Nhưng cháu con có việc gì cần gọi, mẹ lên đường hồ hởi với một giỏ gà, kí thịt chật đầy xe. Con ốm mẹ chăm, mẹ đau con kín lịch, điện thoại tới lui, khất lần khất lựa “mai con về”, “ngày kia nữa được không”.

Tháng tư về trời nắng chang chang, cơn sét giữ đánh lòng con tơi tả. Mẹ ra đi không một lời từ biệt, dấu lặng lòng con như chết cả linh hồn.

Vu Lan về con tìm mẹ ở đâu?

Ảnh minh họa

Có những nỗi buồn chất chứa tâm can, mẹ cần con và các anh một lời san sẻ. Gánh nặng áo cơm tưởng như bù đắp được, những muộn phiền khốn khó mẹ về sau. Hư không rồi vật chất hóa hư hao, nắm tàn tro khép kiếp người về đất. Nơi có những niềm đau cố cất giấu cũng vỡ òa.

Đêm nằm mơ thấy mẹ đứng bên thềm. Mẹ nhìn con không một lời oán trách, rồi mẹ nói mẹ đi, đừng lo gì cho mẹ, ở chốn này mẹ đã gặp cha con. Con giật mình gọi mẹ thành tên, rồi lại lặng thinh nhìn vào khoảng tối mênh mông trước mặt. Nước mắt rơi và lòng con trống trải, muốn chạy về trong đêm tối với mẹ dẫu đường trơn.

Mẹ đi rồi con biết ở với ai, lấy ai để sà vào vòng tay rồi nũng nịu. Có còn ai yêu con nhiều như mẹ, chịu đựng con đủ điều với những trái tính trái nết chồng than. Có còn ai sớm tối điện thoại hỏi han “ăn chưa con?” “vợ chồng mày ham làm lắm đấy”. Những tiếng tút thật dài, đầu bên kia im lặng. Yên lặng đến nao lòng, con gọi mẹ mà không có hồi âm.

Mẹ ơi, Vu Lan này con vắng mẹ đầu tiên. Mẹ cứ thế đi chuyến đi dài nhất trong cuộc đời của mẹ. Con dõi theo trên hành trình thinh lặng, có tiếng cười giòn tan của con con, cái gật đầu nhẹ nhàng của mẹ, có tiếng nấc của đứa con gái chịu cảnh mồ côi khi nó chưa già nhưng cũng không còn quá trẻ. Có một tiếng chuông chùa nhịp từng tiếng một vang xa.

Minh Đức

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm