Đàn bà hãy dũng cảm đi đến tận cùng nỗi đau, đừng chỉ làm con chuột bạch đánh đổi hạnh phúc!

Emdep.vn - Nếu đã chạm gần tới đáy khổ đau rồi thì đừng chấp niệm nữa, hãy nhìn thẳng vào thực tại, hãy đi đến tận cùng của nỗi đau rồi sẽ thấy cuộc đời tươi sáng hơn.

Tôi không thích những gì nửa vời. Sông phải xanh trong những ngày nắng, đục ngầu khi bão lũ, đừng có lờ đờ màu nước hến. Hoa, một là kiêu sa, rực rỡ như hoa hồng, hai là dịu dàng đến mong manh như hoa đồng nội, đừng có nhàn nhạt, phơn phớt, vẩn vơ.

Trong tình yêu càng phải vậy. Nếu yêu, phải nồng cháy, mãnh liệt. Nhưng cũng không phải kiểu tung hô cho cả thiên hạ nhìn thấy. Chỉ mình tôi thấy là đủ. Nhìn vào ánh mắt lạnh, nhìn vào nụ cười xã giao, anh biết tôi đang buồn, vậy là đủ rồi.

Và cái tôi cần là sự sẻ chia là một vòng ôm, một mùi cơ thể trộn lẫn mùi khói thuốc của anh khi tôi từ từ nằm xích lại gần. Với tôi, yêu là đi đến tận cùng. Cả thể xác và tâm hồn. Đừng che giấu bất cứ điều gì. Thẳng thắn nói rõ suy nghĩ, cảm giác của mình. Tôi và anh đều không giấu trong lòng.

Đàn bà hãy dũng cảm đi đến tận cùng của nỗi đau, đừng cứ làm con chuột bạch đánh đổi hạnh phúc!

Có những hôm tranh cãi đến 1h sáng để nói về cách sống và mối quan hệ của cả hai người. Tuy nhiên, dù gay gắt cỡ nào, chúng tôi cũng hiểu cội nguồn của các cuộc tranh luận đó đều vì tình yêu nên nhanh chóng nhận ra lỗi lầm của mình. Tôi gọi đó là tận cùng của hạnh phúc. Đấy là mối tình cũ của tôi.

Có nhiều người đàn bà chọn cách sống lưng chừng của khổ đau. Hẳn là yêu chồng đấy, hi sinh kiệt cùng vì chồng đấy, nhưng lại nhận về sự phản bội. Biết chồng có nhân tình, nhưng mắt nhắm mắt mở làm ngơ. Hoặc cũng làm đủ mọi cách để chồng đoạn tuyệt với nhân tình, rồi bắt chồng xin lỗi, thề thốt, hứa hẹn đủ kiểu. Nào là do anh bị cô ta quyến rũ, nào chỉ là qua đường, là cơn say nắng nhất thời, em mới là mãi mãi… Để cái tôi được ve vuốt, rằng chỉ có mình mới có chân giá trị, rằng mình mới là người thắng cuộc.

Nhưng cái tôi chỉ là một nửa thôi. Nửa còn lại, xin thưa là nỗi sợ cố hữu muôn đời của đàn bà. Nó ăn sâu vào máu của bao thế hệ rồi. Sợ tai tiếng bỏ chồng, sợ mang tiếng là kẻ thất bại, sợ khốn đốn về kinh tế, sợ con cái thua thiệt, sợ cô đơn… Những nỗi sợ giơ cánh tay gớm guốc bủa vây lấy đàn bà. Họ không thoát ra được. Và thế là lại yên phận, cam chịu không sống mà tồn tại, chấp nhận “chết từ hơn 20 tuổi mà đến 70 tuổi mới được chôn”.

Tôi muốn đi đến tận cùng của khổ đau. Vì tôi biết, lên đến đỉnh điểm của khổ đau rồi, sẽ dần bước được xuống từng bậc thang nguôi ngoai. Chồng sai lầm lần một, tôi tha thứ. Nhưng lần hai cố tình bước lạc, tôi buông tay.

Nằm cạnh tôi, anh giả vờ nhắm mắt, quay mặt vào tường, nhưng tôi biết, anh đang vắt kiệt tâm với nhân tình. Anh nhớ cô ta trong từng hơi thở bị nén lại. Rất hiếm khi gần gũi, nhưng tôi biết anh phải tưởng tượng tôi là người ấy để gợi ham muốn. Rồi tôi biết, tôi có là bếp lửa cũng sẽ bị lụi tàn trước băng tuyết là anh. Vậy thì cớ gì tôi phải tiếp tục nữa.

Nhưng cuộc đấu giữa lí trí và con tim chưa bao giờ dễ dàng. Đi đường, thấy ánh lửa hắt ra từ ngôi nhà nhỏ bé, tim tôi se lại. Nếu buông tay, liệu gia đình có bao giờ được ấm áp, quây quần trong bữa cơm tối đạm bạc như thế kia không?

Tôi và anh giờ là hai thế giới, không còn cãi cọ, không có nhu cầu chuyện trò, không bao giờ còn chia sẻ buồn, vui trong cuộc sống, thậm chí hết giờ tôi còn chẳng muốn về nhà. Cuộc hôn nhân đã sa một chân xuống miệng vực, không thể cứu vãn, vậy níu giữ phần xác một con người liệu có tác dụng gì?

Đàn bà hãy dũng cảm đi đến tận cùng của nỗi đau, đừng cứ làm con chuột bạch đánh đổi hạnh phúc!

Cuộc đời chỉ sống có một lần, làm sao tôi cứ mãi làm con chuột bạch đánh đổi. Và có thể, hạnh phúc của mọi người là do chúng ta dùng con mắt ngưỡng mộ mà thành. Có nhiều người lại muốn được như tôi: công việc ổn định, con cái ngoan ngoãn, dám buông bỏ, tự do, thảnh thơi đi tìm hạnh phúc.

Và đàn bà ạ! Nếu đã chạm gần tới đáy khổ đau rồi thì đừng chấp niệm nữa, hãy nhìn thẳng vào thực tại, hãy đi đến tận cùng của nỗi đau rồi sẽ thấy cuộc đời tươi sáng hơn. Nếu chiếc thuyền hôn nhân chòng chành quá rồi thì đừng cố dùng bàn tay tát nước như dã tràng xe cát trong vô vọng, hãy dũng cảm bước sang chiếc thuyền khác, vững tay chèo lên, rồi sẽ tới bến bờ hạnh phúc.

Thu Thủy

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm