Có bao nhiêu người đi qua thương nhớ mà quên được nhau?

Emdep.vn - Cô gái à! Một câu chuyện vui cũng không làm chúng ta cười nhiều lần vậy tại sao chúng ta lại cứ buồn mãi vì một chuyện đã cũ? Không nỗi đau nào có thể ngự trị mãi mãi, mà chỉ có con người chọn cách đắm mình mãi trong những nỗi đau.

Có nhiều người dành cả đời mình chỉ để tìm kiếm một tình yêu đích thực, có người chỉ mới qua vài ba câu chào vội vã đã yêu nhau. Rồi khi tình yêu kết thúc, có người chọn “để tang” rất lâu, có người phải mất rất nhiều thời gian quẩn quanh với chính mình để có thể bắt đầu lại một cuộc sống mới. Vẫn biết rằng đoàn tàu nào đi mà chẳng bỏ lại sân ga, thương tổn nào qua mà chẳng để lại những vết sẹo lồi lõm. Vết sẹo ấy có thể sẽ không còn theo năm tháng nhưng nỗi đau của ngày bị thương sẽ nhói lên khi ta vô thức nhớ về.

Có bao nhiêu người đi qua thương nhớ mà đã quên được nhau?

Hẳn bạn sẽ không tin nhưng mỗi người đi ngang qua đời đều biết ít nhất một thứ mà bạn không biết, vì vậy đừng để họ ra đi mà chưa học được điều gì. Nếu chàng trai năm 17 tuổi tặng cho bạn một thanh xuân tươi mới, đầy thi vị thì chàng trai của năm 25 tuổi lại dạy bạn cách nhìn nhận, yêu thương chính mình hơn khi trót bị dối lừa. Dẫu hạnh phúc hay thương tổn, nụ cười hay lệ đắng thì họ cũng đã góp phần làm cho thanh xuân của bạn thêm phần ý nghĩa. Tình yêu bao lâu nay mỗi chúng ta có được cũng rất giống đồ thị hình sin vậy. Đã có những thăng trầm, đau đớn đến chạm đáy rồi mới đến những phút giây vui vẻ, hân hoan.

Có bao nhiêu người đi qua thương nhớ mà đã quên được nhau?

Ranh giới giữa nhớ và quên là cả một bầu trời kỉ niệm càng muốn quên thì càng nhớ da diết, cồn cào. Sau chia tay, tổn thương nhất là khi bạn vẫn nhớ rõ ràng tất cả thế nhưng người ta lại quên sạch sẽ cả rồi. Có những điều trước đây mình cho là ngớ ngẩn nhưng bây giờ vẫn làm mỗi khi tim khắc khoải nhớ thương. Bỗng thấy thân quen khi một ai đó đang đi trên đường với vóc dáng hao gầy giống họ nhưng cũng rõ xa cách khi dùng lại những món quà người đã tặng mình. Đêm về không ngủ được đều vào Facebook, Zalo người ta như một thói quen. Mình sẽ thở phào nhẹ nhõm khi họ không có một update nào mới và rồi một ngày nọ khóc vật vã trên sofa khi thấy ba chữ “đang hẹn hò”. Vậy là người ta đã quên được mình rồi sao? Thật buồn khi mình đã từng xem người ấy là cả quyển sách, luôn nâng niu và trân trọng thì người chỉ xem mình như một chương trong quyển sách của họ mà thôi. Đã cùng trải qua những giông bão nhưng mình lại chẳng có nhau lúc mưa tàn.

Các cô gái à! Một câu chuyện vui cũng không làm chúng ta cười nhiều lần vậy tại sao chúng ta lại cứ buồn mãi vì một chuyện đã cũ? Không nỗi đau nào có thể ngự trị mãi mãi, mà chỉ có con người chọn cách đắm mình mãi trong những nỗi đau.

Cáo

Tags : Từ khóa

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm