Tôi lao ra dòng xe đang chạy kết liễu đời mình nhưng có người đàn ông đã đẩy tôi ra

Emdep.vn - Khi Tùng đang dìu tôi ra ven đường, tôi lao ra dòng xe đang chạy vì muốn kết liễu đời mình. Lúc ấy tôi cảm thấy chỉ có cái chết mới có thể giúp tôi quên hết buồn đau, quên cả con người bội bạc kia.

Tôi đang cảm thấy rất tội lỗi, vì chuyện của tôi mà liên lụy đến cuộc đời của một người đàn ông. Đáng lẽ ra bây giờ tôi đang chuẩn bị cho đám cưới của mình với bạn trai yêu 5 năm. Nhưng vào phút chót, tôi lại phải tự mình hủy bỏ đám cưới ao ước bấy lâu. Lý do chỉ vì chồng chưa cưới của tôi đã ngoại tình. 

Tôi sinh ra ở thành phố, còn chồng chưa cưới của tôi là chàng trai tỉnh lẻ. Tôi không đánh đồng tất cả, nhưng dường như hoàn cảnh nghèo khó đã khiến anh trở thành một con người gian xảo và dễ thay lòng đổi dạ hơn. Vì tiền, anh có thể đánh đổi tất cả, kể cả vợ sắp cưới của anh.

Tôi không thể tưởng tượng được anh đã dám ngoại tình với cô nhân viên trang điểm cho tôi hôm 2 đứa đi chụp ảnh cưới. Vì gia cảnh của tôi khá tốt nên để chuẩn bị đám cưới, bố mẹ đã cho tôi rất nhiều tiền để mua sắm, chụp ảnh và trang điểm. Vậy mà, anh chỉ mới gặp cô ta đã ngã ngay vào lòng cô ta, không đoái hoài gì đến tôi.  Mãi về sau tôi mới biết cô gái đó rất giàu có. Hơn nữa bố cô ta lại là cấp trên trong công ty anh.

Tôi không thể tưởng tượng nổi người yêu cũ đã ngoại tình với nhân viên trang điểm của tôi hôm chụp ảnh cưới. Ảnh minh họa

Chồng sắp cưới của tôi đã tiếp cận cô gái ấy vào ngay trong ngày chụp và lấy ảnh cưới. Rồi sau đó, bị tiếng sét ái tình đánh trúng, anh đã thẳng thừng chia tay tôi với lý do tìm được người khác hợp hơn. Tôi chỉ biết uất ức mà chết lặng.

Anh ta còn cố thanh minh để vớt vát khi bảo bố tôi giàu có nhưng không ưa gì anh ta, không cho anh ta những thứ mà anh ta mong muốn. Anh ta muốn đổi đời khi có cơ hội tốt đẹp hơn để cuộc đời anh ta khỏi phải lo cơm áo gạo tiền.

Dù còn yêu nhưng tôi vì lòng tự trọng mà buộc phải chia tay anh. Đó là một cú sốc rất lớn đối với tôi. Những ngày sau đó, tôi cứ vật vờ như một cái bóng vì thất tình. Tôi không ăn, không ngủ, không đi làm được.

Ngay thời khắc này, có một người bạn thời thanh mai trúc mã của tôi đã đến bên động viên, an ủi. Anh tên Tùng, hơn tôi 1 tuổi. Anh đối với tôi rất tốt. Tôi cũng biết, từ lâu Tùng đã có tình cảm với tôi nhưng tôi chỉ xem anh là  một người bạn tri kỷ.

Một tối, thấy tôi cứ bó gối nằm nhà, Tùng xin phép đưa tôi ra ngoài đi dạo. Vậy là tôi rủ Tùng đi uống rượu giải sầu. Cả buổi rượu chỉ có tôi là người uống, Tùng chỉ lặng im nghe tôi khóc lóc kể lể. Trút buồn xong, tôi ra về mà đầu óc không còn đủ tỉnh táo.

Tùng đưa tôi về, vì tôi quá say nên anh đã để xe lại và bắt taxi cho chúng tôi. Khi Tùng đang dìu tôi ra ven đường, tôi lao ra dòng xe đang chạy vì muốn kết liễu đời mình. Lúc ấy tôi cảm thấy chỉ có cái chết mới có thể giúp tôi quên hết buồn đau, quên cả con người bội bạc kia.

Nhưng tôi chỉ lờ mờ nhớ ra, tôi loạng choạng suýt va vào một chiếc xe máy phân khối lớn. Đúng khi ấy, thì có một người đàn ông đẩy tôi ra và chiếc xe đâm vào anh ấy.

 Tôi tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trên giường bệnh viện, đầu óc tôi quay cuồng, chân tay tôi bị trầy xát một chút. Khi tôi tỉnh lại chỉ thấy bố mẹ chứ không có Tùng. Tôi hỏi về Tùng thì mẹ tôi chỉ gạt nước mắt nói anh mới phẫu thuật xong đang nằm ở phòng hồi sức.

Tôi vội bắt mẹ đưa đến phòng thăm Tùng và vô tình nghe được cuộc nói chuyện giữa mẹ Tùng và bác sĩ. Vị bác sĩ ấy nói rằng vụ tai nạn trên Tùng không bị ảnh hưởng nhiều ở cơ thể, nhưng tinh hoàn của anh vì vụ va chạm mà tổn thương nghiêm trọng. Họ không dám chắc rằng sau cuộc phẫu thuật, Tùng có thể hồi phục lại khả năng đàn ông được không.

Tôi đã bất ngờ được nghe hết cuộc nói chuyện ấy. Tất cả đều là lỗi lại tôi, chỉ vì tôi thất tình mà Tùng mới đến nông nỗi này. Tôi vào phòng thăm Tùng khi anh tỉnh lại, mẹ anh vẫn chưa biết tôi là nguyên nhân khiến con trai bà bị tai nạn nên đối với tôi vẫn bình thường.

Tôi hỏi về Tùng thì mẹ chỉ gạt nước mắt nói anh mới phẫu thuật xong đang nằm ở phòng hồi sức. Ảnh minh họa

Nhìn thấy Tùng, tôi cảm thấy có lỗi vô cùng. Tôi là người làm anh đau khổ hết lần này đến lần khác. Tôi biết anh đã yêu tôi từ lâu nhưng vẫn hờ hững với tình cảm của anh. Tôi biết anh không muốn nghe chuyện của tôi với người yêu cũ nhưng anh vẫn lắng nghe. Nếu như hôm đó anh không đến thì chắc anh đã bình an vô sự rồi.

Nhìn Tùng, mà nước mắt tôi cứ tuôn rơi. Tôi ân hận và tự trách chính mình. Tôi rất muốn làm một việc nào đó để bù đắp lại ân tình của anh. Tôi muốn có trách nhiệm với anh cho đến khi anh hồi phục, kể cả là suốt đời anh có như vậy vì tôi nợ anh quá nhiều. Dù lòng tôi rất muốn như thế nhưng trong tôi lại cứ nửa nọ nửa kia, lúc thì quyết thế này, lúc lại quyết thế khác. 

Tôi nên làm sao đây? Có phải ông trời đã đưa Tùng đến với tôi lúc này và mãi mãi để thay thế người đàn ông tệ bạc của tôi không?

 Nguyễn Hạnh

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm
Từ khóa