Tình yêu cũng như một ly bạc xỉu…

Emdep.vn - Tình yêu cũng như một ly bạc xỉu, dù đắng dù ngọt, dù yêu đúng hay sai người thì vẫn là yêu…

Cô - ả đàn bà luôn tự cho mình là nhạt nhẽo, dễ dãi trước mọi vấn đề nhân sinh quan trên đời. Cô quảng giao, khoáng đạt, giòn cười tươi khóc, cởi mở và bao dung với mọi người trừ bản thân mình. Cô 30, không già không trẻ, làm đủ điều sai để hiểu được giá trị của điều đúng, trải qua đủ đau đớn để trân trọng giá trị của bình yên, yêu đủ loại đàn ông để hiểu rằng mỗi con người trên đời này đều có giá trị của riêng họ và chớ nên so sánh chuyện người này người nọ, tình này, tình xưa mà làm gì. Riêng với tình yêu, dù cho cô đã đi qua không biết bao nhiêu hồi ức với hơn một người đàn ông thì cô vẫn chưa trả lời được câu hỏi “tình yêu là gì?” với riêng bản thân mình…

Một ngày cô ngồi ở một quán café quen thuộc, nơi cô và  tình cũ của mình có lần hẹn hò nhau ở đó. Quán café mang phong vị Sài Gòn ở đất Hà Nội, người ta gọi café nâu đá là bạc xỉu. Ừa, cũng không hẳn là nâu đá theo phong cách Hà Nội, bởi vì họ cho rất nhiều sữa và chỉ có 1 chút xíu café vào đó với đá dăm, trộn đều lên và dùng ống để hút.

Tình yêu cũng như một ly bạc xỉu…

Cô - ả đàn bà thích bạc xỉu, những người nào thuộc típ người tinh tế, thích những thứ nguyên sơ hẳn sẽ cười vào mặt những kẻ nửa mùa mang tiếng đi uống café mà lại gọi bạc xỉu, đến cả cái tên đã mất hẳn cái phong vị riêng của café rồi. Ừ, cô cười khi ai đó có vẻ đả kích cái sở thích dễ dãi, chả có một milligram tinh tế của mình, “sao cũng được, miễn là ngon miệng”.

Cô cứ im lặng cười nhạt nhẽo như thế, cô dễ dãi với bạn bè, những người tưởng rằng hiểu cô nhưng thực chất chẳng hiểu gì về cô cả, vì thế cô không có nhu cầu giải thích cho họ hiểu rằng bởi vì cô đã thử đủ loại trên đời rồi, đã từng kiên nhẫn với một ly café đen pha phin và gục cả mặt xuống bàn đếm từng giọt café rơi xuống trong những ngày vô nghĩa của đời mình rồi, đã từng uống biết bao nhiêu hoài niệm ở những quán café khắp cái đất nước Việt Nam này rồi, nơi nào  cô đi qua mà chẳng có café và yêu thương…

Có lần cũng ở quán café này, cô nói chuyện với người yêu cũ, anh người giục uống café đi, cho thêm ít đường và đá vào sẽ ngon hơn, cô chẳng nói chẳng rằng uống cạn một ly đen không đá không đường rồi gọi thêm một ly nữa và lại nằm bò ra bàn đếm từng giọt café đen sì cứ chậm chậm rơi xuống. Mà thời điểm ấy cô thấy tại sao mấy giọt café ấy nó có thể rơi nhanh thế, cô muốn thời gian ngưng lại, chỉ để im lặng bên anh, một lát nữa thôi, có khi cả đời sẽ không còn gặp nữa, và cái vị café đen không đá không đường đắng ngoét mồm miệng ngày hôm nay sẽ là một hồi ức mà cô không thể nào quên…

Sau lần ấy, cô không bao giờ uống lại café đen không đá không đường thêm một lần nào nữa, cái ám ảnh trong lần gặp cuối với tình cũ, cái vị đắng ngoét mồm miệng mà cô ghét nhất trên đời, cái màu đen sì và cả cái phin nhôm, nó ám ảnh cô tới mức cô có thể đếm được bao nhiêu giọt café rơi xuống đủ để đầy một ly café. Cô chuyển sang uống nâu đá mỗi khi hẹn hò với bạn bè, như một cách để gói ghém những hoài niệm với người cũ cất vào kho hồi ức của tâm can…

Tình yêu cũng như một ly bạc xỉu…

Cô gặp người cô yêu hiện tại, người đàn ông thích uống café đen đá, anh nói cô hãy thử cảm giác uống café đen nguyên chất một lần và cô sẽ không bao giờ muốn uống mấy cái thứ café nửa mùa mà cô uống nữa. Cô nhìn ly café anh thường uống, khắc cốt ghi tâm cái màu đen cô đặc và sủi bọt nâu ấy, những lần ngồi quán café thứ duy nhất anh chọn vẫn là đen đá hoặc những thứ tương tự có chất café. Chuyện tình của anh và cô phần nhiều hồi ức nằm ở những quán café, bất cứ nơi đâu ở cái đất Hà Nội này cũng có dấu vết yêu thương và kỉ niệm ở đó, dù chỉ là những lần ngồi bên nhau tại một quán café.

Lại là hồi ức, người đàn ông cô yêu hiện tại rồi cũng chẳng thế ở bên cô. Cả hai như một đường cắt chéo, gặp nhau tại một điểm rồi đi xa mãi…cô lại ngồi một mình ở một quán café lạ, một phút tự hỏi lòng “tình yêu là gì?” rồi ngồi ngắm ly bạc xỉu, như cái cách mà cô nhìn những giọt café đen chậm rãi nhỏ từng giọt năm nào. Bạc xỉu nếu không uống nhanh khi trộn lên sẽ nhanh tan ra và loãng toẹt, hệt như tình cảm của cô hiện tại. Yêu hết lòng, hết mình nhưng nhận ra cuối cùng vẫn chỉ là một thứ tình cảm tạm bợ, bèo mây, thoát cơn mưa một cái là trời sáng rạng, soi thấu hết cả cái trần trụi của cuộc đời này, đến nỗi tình yêu bỗng chốc trở nên nhạt nhẽo, loãng toẹt…

Tình yêu cũng như một ly bạc xỉu…

Bạc xỉu có nhiều sữa, y như đàn bà thích ngọt ngào, mà tình yêu thì có bao giờ là hết sự ngọt ngào, có bao giờ là không cần sự ngọt ngào, yêu thương? Tình yêu không nên là thứ đen đá đắng ngắt kia, chậm rãi nhỏ từng giọt từng giọt như nhả thính, tưởng thơ mộng lắm, say lắm, tình lắm, ai ngờ đắng ngoét, vỡ mộng…nhưng mà sao cũng được, cô dễ dãi với những người xung quanh mình.

 Với riêng cô, tình yêu nên là một ly bạc xỉu. Có chất thơm vừa vặn của café và sữa, có vị của ngọt và  và vị của đắng, có cái lạnh lẽo đến tê buốt  nhưng lại giải khát rất đã đời, uống một hơi là muốn uống cạn một cách thích thú, ngon miệng. Cuối cùng, khi uống cạn một ly bạc xỉu, cái vị ngọt ngào sẽ đọng lại nơi đầu lưỡi, nơi đầu môi…

Tình yêu giống như một ly bạc xỉu. Có ngọt, có đắng, có hờn giận, có niềm vui, có ngọt ngào và có cả đắng ngắt, nhưng ai cũng có thể thử, ai cũng có thể uống một cách bình thản, không cần phải chậm rãi, sâu lắng, pha rất nhanh, uống ngọt ngào đến mức quá đà, đến cả cái tên cũng chẳng còn phong vị café đủ để người ta liên tưởng nó là thứ nước uống nguyên chất, tinh tế, đậm đà…nhưng nó vẫn là café. Tình yêu cũng vậy,  dù đắng dù ngọt, dù yêu đúng hay sai người thì vẫn là yêu…

Đinh Vũ Hải Băng
(Theo Congluan)

 

 

 

 

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm
Từ khóa