Những đêm tủi phận, khóc cạn nước mắt của góa phụ cùng lúc đội 2 vành khăn tang

Emdep.vn - Hơn 30 tuổi, bà Xuân mới quyết định gá nghĩa với người đàn ông đã qua một đời vợ. Nhưng hạnh phúc đến với bà chỉ đếm trên đầu ngón tay khi chồng sớm qua đời. Niềm vui duy nhất bà dành trọn cho hai cô con gái nhưng rồi cả hai cùng lúc đuối nước thương tâm.

Đó là thảm cảnh đầy nước mắt của bà Thái Thị Xuân (58 tuổi, xã Diễn Ngọc, huyện Diễn Châu, tỉnh Nghệ An).

Nỗi đau người mẹ cùng lúc đội hai vành khăn tang

Ngồi thẫn thờ trước hiên nhà, đôi mắt thâm quầng của bà Xuân nhòa đi khi hướng lên bàn thờ nhìn di ảnh của người chồng cùng hai cô con gái xấu số.

Đã hai năm trôi qua kể từ ngày hai con đuối nước cùng lúc, căn nhà nhỏ chỉ còn một mình bà Xuân sớm tối ra vào thui thủi. Mỗi lần ai đó vô tình khơi lại nỗi đau, bà lại khóc nghẹn, nỗi đau mất con như mới xảy ra ngày hôm qua.

Tận cùng nỗi đau của góa phụ có hai con cùng lúc đuối nước.

             Bà Xuân bên di ảnh hai người con xấu số

Chiều ngày 22/6/2015, đang đi làm phụ hồ gần nhà thì bà Xuân bàng hoàng khi nghe hàng xóm chạy về báo tin hai cô con gái của bà là Trần Thị Duyên (16 tuổi) và Trần Thị Thắm (14 tuổi) mất tích khi cùng đám bạn tắm tại bờ biển gần nhà. Trời đất như đổ sụp dưới chân nhưng bà Xuân vẫn cố gắng chạy đến.

“Vừa chạy đi tìm con, tôi vừa cầu mong cho những gì mình nghe là nhầm lẫn. Tai tôi ù đi khi nghe đám bạn đi tắm cùng hai con kể lại việc đuối nước. Trưa ngày hôm sau, tôi chẳng còn chút hi vọng khi nhìn thấy thi thể Duyên và Thắm được đưa lên bờ.

Ông trời thật quá nhẫn tâm, bắt con đi mà chẳng chừa lại cho tôi một đứa. Không chồng, không con, tôi biết sống như thế nào đây”, ôm di ảnh hai con vào lòng, bà Xuân khóc nghẹn.

"Đã không ít lần nhớ thương con, tôi ra đứng trước biển, ý định đi theo con để thoát khỏi kiếp cô đơn, buồn tủi"

Duyên phận rủi rui khiến bà Xuân trở thành gái quá lứa lỡ thì. Hơn 30 tuổi, cảm thông cảnh gà trống nuôi con, bà Xuân cùng ông Trần Văn Chính nên duyên vợ chồng. Vợ ông Chính qua đời sau một cơn bạo bệnh, để lại cậu con trai mới 5 tuổi nhưng không được thông minh, nhanh nhẹn như những đứa trẻ bình thường. Ngoài con riêng của chồng, vợ chồng bà Xuân có thêm hai cô con gái là Duyên và Thắm.

Tận cùng nỗi đau của góa phụ có hai con cùng lúc đuối nước.

 Bà Xuân khóc cạn nước mắt vì nhớ thương con

Thế nhưng, khi sinh Thắm được 8 tháng tuổi thì người chồng lại qua đời vì căn bệnh hiểm nghèo. Bà Xuân trở thành góa phụ nuôi 3 đứa con thơ, đứa lớn 8 tuổi, đứa nhỏ 8 tháng. Để có tiền trang trải cuộc sống, bà Xuân hàng ngày ra biển nhặt cá thuê. Ngày không có cá để nhặt thì bà lại xin đi làm phụ hồ ở các công trình xây dựng nhỏ lẻ gần nhà.

Con trai riêng của chồng đã đi làm thuê trên một tàu cá, chỉ thỉnh thoảng mới về. Vì điều kiện khó khăn nên Thắm đã nghỉ học, ở nhà phụ giúp mẹ cơm nước để tạo điều kiện cho người chị gái học giỏi hơn tiếp tục việc học hành.

Hôm xảy ra sự việc, trời mùa hè nóng nực, trong nhà chỉ có mỗi chiếc quạt điện nhưng bị hư, chưa có tiền sửa nên Duyên, Thắm rủ 5 đứa bạn cùng làng ra biển tắm mà không xin phép mẹ.

Trớ trêu thay, đó cũng là ngày cuối cùng của cuộc đời của chị em Thắm. Những đứa trẻ khác khi thấy chị em Thắm bị cuốn trôi đã nhanh chóng vào bờ báo cho người dân đến ứng cứu nhưng tất cả đã quá muộn.

Tận cùng nỗi đau của góa phụ có hai con cùng lúc đuối nước.

Căn nhà nhỏ giờ chỉ còn một mình bà Xuân sớm tối thui thủi

Từ ngày hai con ra đi, buồn đau, cô đơn khiến bà Xuân như người mất hồn, ngày đêm ra vào căn nhà nhỏ một mình như chiếc bóng. Đã không ít lần nhớ thương con, bà ra đứng trước biển, ý định đi theo con để thoát khỏi kiếp cô đơn, buồn tủi. Nhưng rồi lại nghĩ, nếu chết đi rồi thì ai sẽ thờ phụng chồng con. Ai sẽ thay bà đứng ra hỏi vợ cho người con trai riêng theo tâm nguyện của người chồng trước khi nhắm mắt. Đau đớn, nhớ thương con nhưng bà Xuân cũng chỉ biết nuốt nước mắt vào trong trở về nhà.

“Con trai chồng đi biển quanh năm, thỉnh thoảng mới về một vài hôm. Vì không được nhanh nhẹn thông minh nên đến bây giờ, dù đã gần 30 tuổi nó vẫn chưa lấy được vợ. Chỉ cần lo kiếm vợ cho con trai chồng là tôi sẽ yên lòng mà đi gặp chồng con.

Từ ngày con mất, tôi không tài nào ngủ được, khóc cạn nước mắt vì nhớ thương con, tủi phận mình. Sao số kiếp tôi lại đắng cay thế này”, bà Xuân đau đớn.

Chia tay người góa phụ bất hạnh, ngước nhìn lại vẫn thấy bà ngồi đó, đưa đôi tay sần sùi, chai sạm vuốt ve hai tấm di ảnh. Di ảnh nhòe dần vì nước mắt của người mẹ rơi xuống.

Hoàng Hải

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm
Từ khóa