Vợ chồng còng lưng trả 10 triệu đồng/tháng vì bố chồng kiên quyết đòi vào viện dưỡng lão

Emdep.vn - Cuộc sống đã khó khăn, giờ đây, vợ chồng chị Minh Hằng (40 tuổi, Hà Nội) phải còng lưng, méo mặt trả 10 triệu đồng/tháng tiền viện phí vì bố chồng kiên quyết đòi vào viện dưỡng lão để hưởng thụ cuộc sống.

Gia đình chị Hằng rơi vào tình trạng khủng hoảng kinh tế trầm trọng kể từ ngày bố chồng (72 tuổi) một mực đòi vào viện dưỡng lão sống.

Lương mỗi tháng của hai vợ chồng chị là 25 triệu đồng nhưng nuôi hai đứa con ăn học, viện phí cho bố chồng, chi phí sinh hoạt đắt đỏ ở thủ đô… dù có tính toán, chi tiêu một cách tằn tiện, gia đình chị vẫn lâm vào cảnh thiếu trước hụt sau.

Vợ chồng còng lưng trả 10 triệu đồng/ tháng vì bố chồng kiên quyết vào viện dưỡng lão.

“Tôi không muốn bố chồng vào viện dưỡng lão vì chi phí quá đắt đỏ so với kinh tế của gia đình, còn mang tiếng bất hiếu, nhẫn tâm với họ hàng bên nội. Họ nào biết chúng tôi đã cố gắng khuyên can mà ông nào có chịu, cứ một mực đòi vào trong để an dưỡng tuổi già, hưởng thụ cuộc sống. Tiền viện phí của bố chồng mỗi tháng bằng tiền sinh hoạt của cả gia đình tôi 1 tháng. Nếu như ông chịu ở nhà thì vợ chồng tôi không phải vất vả thế này”, chị Hằng than thở.

Chị Hằng nhẩm tính, mỗi tháng, tính riêng tiền viện phí của bố chồng là 10 triệu đồng; 5 triệu đồng chi phí học tập cho hai đứa con lớn đang là sinh viên năm thứ 2 ở Đà Nẵng; 2 triệu đồng tiền học cho cô con gái út đang theo học lớp 9; tiền ăn 4 triệu đồng, 4 triệu còn lại chỉ đủ chi trả tiền điện, nước, chi phí xăng xe, hội hè, đình đám…

Bố chồng chị Hằng còn khỏe mạnh, đi lại, sinh hoạt bình thường. Ngày còn ở chung, con cháu ăn gì thì ông ăn nấy, mỗi tháng mất thêm khoảng 500K tiền thuốc bổ. Tính ra mỗi tháng ông cũng chỉ chi hết 2,5 triệu đồng. Thế nhưng, kể từ ngày bố chồng vào viện dưỡng lão, số tiền này đã phải tăng lên gấp 4 lần.

“Vào viện dưỡng lão cũng có rất nhiều cái tiện lợi, hữu ích là được chăm sóc ăn uống, sức khỏe đảm bảo vì có đội ngũ y bác sỹ bên cạnh, còn có bạn già ngày đêm tâm sự. Vợ chồng tôi an tâm đi làm, không phải lo lắng đến bữa cơm, giấc ngủ cho ông hàng ngày như trước. Thế nhưng, bình quân mỗi năm tôi phải nộp 120 triệu đồng tiền viện phí. Số tiền này bằng cả gia đình tôi ăn 2 năm”.

Mỗi lần vào thăm thấy ông cười tươi nói ở đây vui hơn ở nhà vì có nhiều bạn già tâm sự lại chẳng phải suy nghĩ gì. Sáng dậy tập thể dục, ăn sáng, xem phim, chuyện trò lại ăn trưa, đi ngủ… Ốm đau thì có bác sỹ lo. Ông nói muốn sống ở đây đến cuối đời, không phải phiền hà gì con cái. Bố chồng càng nói, chị Hà càng sốt ruột, nghĩ đến khoản viện phí lại đau đầu.

Vợ chồng còng lưng trả 10 triệu đồng/ tháng vì bố chồng kiên quyết vào viện dưỡng lão.

Ngày bố chồng kiên quyết vào viện dưỡng lão cũng là ngày anh em, họ hàng bên nội sống trở mặt với vợ chồng chị Hằng. Họ cho rằng tại vợ chồng chị hắt hủi, đối xử với bố chồng không ra gì nên ông mới có quyết định như vậy.

Cho rằng việc vào viện là quyết định của vợ chồng chị “gieo nhân nào gặp quả đó”, sống để đức cho con cháu, mình đối xử với bố mẹ thế nào, mai mốt con cái đối xử với mình như vậy. Không khuyên được bố chồng, không biết giải thích thế nào cho phải với anh em họ hàng, vợ chồng chị Hằng đành mang tội bất hiếu. Không nhờ cậy được anh em, họ hàng, mỗi lần túng thiếu, vợ chồng chị chỉ biết tự xoay xở, chẳng dám than trách ai.

“Tôi không muốn bố chồng vào viện dưỡng lão vì quá tốn kém lắm. Nếu ở nhà, vợ chồng tôi cũng đủ điều kiện để chăm sóc tốt nhưng ông nào chịu nghe. Giờ tôi vừa mang tiếng bất hiếu, vừa phải chạy đôn chạy đáo kiếm tiền để trang trải viện phí. Sắp tới, tôi sẽ thuyết phục bố chồng ra viện, đưa về nhà chăm sóc, lấy tiền đó trang trải những công việc khác, vừa không mang tiếng xấu với đời”, chị Hằng tâm sự.

Trung Hiếu

Mọi phản ánh, ý kiến, thông tin nóng, bài vở cộng tác của độc giả có thể gửi cho chúng tôi theo địa chỉ:
Email:  banbientap@i-com.vn
Hotline: 0914926900

 

Xem thêm
Từ khóa